Chương 75: Người khách nữ tới tận cửa kiếm chuyện
Đường Tri Hạ nheo mắt lại, không ngờ Tống San lại tới đây, đã thế còn sánh đôi cùng Tịch Cửu Thần đi vào. Khóe miệng cô giương lên một nụ cười giễu cợt đầy mỉa mai, thủ đoạn của Tống San quả nhiên đã tiến bộ vượt bậc rồi.
Trước kia cô ta chỉ biết dùng mấy trò bỉ ổi tiểu nhân, còn bây giờ, đến cả Tịch Cửu Thần mà cô ta cũng có thể thu phục được, đúng là khiến cô phải bái phục.
Đường Tri Hạ vội vã thu hồi ánh mắt, lại vô tình chạm phải ánh mắt của Dương Thạc ở đối diện. Dương Thạc đang dùng một ánh mắt tràn đầy thưởng thức để ngắm nhìn cô.
Đường Tri Hạ hướng về phía anh ta mỉm cười rạng rỡ. Nhịp tim của Dương Thạc lập tức tăng vọt lên một trăm tám, suýt chút nữa thì sướng phát điên.
"Đường tiểu thư, cô thật sự quá xinh đẹp!"
Đường Tri Hạ cong môi cười: "Cảm ơn anh."
Tịch Cửu Thần là đi cùng Tống San qua bên này dùng bữa, thế nhưng lúc này, ánh mắt anh lại dán chặt vào một hướng nào đó, đôi mắt lạnh nheo lại.
Người phụ nữ ngồi ở vị trí sát cửa sổ đang đối diện với người đàn ông trước mặt cười nói rạng rỡ, vẻ mặt trò chuyện vô cùng vui vẻ.
"Cửu Thần, chúng ta tìm một vị trí ngồi xuống đi!" Tống San dáo dác nhìn quanh, đột nhiên cô ta tinh mắt nhìn thấy Đường Tri Hạ, cũng nhìn thấy vị khách ở bàn bên cạnh Đường Tri Hạ đang đứng dậy rời đi. Cô ta táo bạo vươn tay khoác lấy tay Tịch Cửu Thần kéo qua đó nói: "Bên kia có chỗ trống kìa."
Cánh tay Tịch Cửu Thần cứng đờ, nhưng cũng không hất cô ta ra. Anh vừa hay cũng muốn qua đó xem thử, rốt cuộc là loại đàn ông như thế nào mà có thể khiến cô cười đến mức độ này.
Đường Tri Hạ vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy hai người Tịch Cửu Thần đang đi về phía bên này. Cô nhìn thấy bàn bên cạnh có chỗ trống, không lẽ hai người họ định ngồi ở đây sao?
Ánh mắt Tống San đắc ý và khoe khoang nhìn về phía Đường Tri Hạ. Cô ta giả vờ vui vẻ chào hỏi: "Tri Hạ, cô cũng ở đây sao!"
Đường Tri Hạ lạnh nhạt liếc cô ta một cái rồi quay mặt ra ngoài cửa sổ. Đối với loại người như Tống San, cô hoàn toàn không cần phải cho chút nét mặt nể phục nào.
Tống San giả vờ chua xát mỉm cười một cái rồi ngồi xuống vị trí, còn vóc dáng cao ráo của Tịch Cửu Thần thì thanh thoát ngồi xuống đối diện. Vị trí anh ngồi vừa vặn đối diện thẳng với hướng mặt của Đường Tri Hạ. Đôi mắt phượng của anh quét qua người đàn ông đối diện Đường Tri Hạ, không nằm trong danh sách những người anh quen biết.
Điều đó cũng có nghĩa là thực lực của người đàn ông này rất bình thường.
"Đường tiểu thư, công ty của tôi ở rất gần công ty cô đấy! Đi qua hai con phố là tới rồi. Sau này tôi có thể mời cô ăn bữa cơm, uống ly cà phê được không?" Ánh mắt Dương Thạc dán chặt trên người Đường Tri Hạ, hoàn toàn không biết bên cạnh có một đôi mắt cực kỳ lạnh lùng đang chằm chằm nhìn mình.
Đường Tri Hạ vén lại mái tóc, mỉm cười e ấp: "Được chứ! Rảnh rỗi có thể uống ly cà phê, vừa hay người xuất sắc như anh, tôi cũng muốn xin chỉ giáo một chút về đạo đầu tư."
"Về mảng đầu tư thì tôi đúng là có chút thành tựu không tồi, tìm tôi là đúng người rồi đấy." Dương Thạc mặt tràn đầy tự tin nói, trong lòng thầm đắc ý. Xem ra việc anh ta phô trương thân phận quả nhiên đã khiến Đường Tri Hạ đánh giá cao anh ta hơn một bậc.
"Cửu Thần, chúng ta đi lấy chút đồ ăn đi!"
"Em đi trước đi, anh gọi cái điện thoại đã." Tịch Cửu Thần nói với Tống San, anh ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Tống San đành phải đứng dậy đi một mình. Cô ta ngoảnh đầu liếc nhìn Đường Tri Hạ cùng người đàn ông đối diện cô, trong lòng hừ lạnh. Đường Tri Hạ đây là mắt mũi kiểu gì thế không biết?
Ánh mắt Tịch Cửu Thần khóa chặt lấy người phụ nữ ở vị trí sát cửa sổ. Ngọn đèn chùm trên đỉnh đầu tỏa ánh sáng xuống, bộ lễ phục dạ hội màu xám khói tôn lên làn da mịn màng, gương mặt tinh tế, kiều diễm động lòng người của cô. Đôi mắt trong trẻo lấp lánh tràn đầy linh khí, bờ môi đỏ mọng thoa lớp son lì trông thật đầy đặn quyến rũ, càng thêm tươi thắm mọng nước.
Khiến người đàn ông thèm khát đến mức muốn lao tới cắn cho một phát.
Đường Tri Hạ tuy không nhìn người đàn ông nào đó, nhưng lại biết rõ anh vẫn luôn dán chặt ánh mắt vào mình. Trong lòng cô hừ lạnh, nhìn cái gì mà nhìn? Có Tống San ở bên cạnh anh rồi còn chưa đủ cho anh nhìn hay sao?
Đường Tri Hạ nhân lúc Dương Thạc cúi đầu uống nước liền đảo mắt xem thường người đàn ông nào đó, trừng mắt lườm anh một cái.
Ánh mắt Tịch Cửu Thần phức tạp nhìn cô, cảm xúc sâu trong mắt vô cùng kỳ lạ. Người phụ nữ này đối với một gã đàn ông lạ quắc lạ quơ thì có thể tươi cười chào đón, thế nhưng lại chưa từng chân thành mỉm cười với anh lấy một lần.
Sao cơ? Anh không xứng đáng có được nụ cười của cô sao?
Điều này khiến nội tâm anh vô cớ bực bội dâng tràn. Nhìn gã đàn ông cứ liên tục chém gió bốc phét trước mặt Đường Tri Hạ, anh có chút không thể nghe nổi nữa. Anh đứng dậy đi thẳng tới nói với Dương Thạc: "Vị tiên sinh này, phiền anh nhường chỗ một chút, tôi với cấp dưới của tôi có chút chuyện cần bàn."
Dương Thạc đang có chút bực mình, kẻ nào không biết điều lại tới quấy rầy anh ta tán gái thế này? Anh ta vừa ngẩng đầu lên nhìn thì ngẩn ngơ cả người, sợ tới mức ngốc luôn tại chỗ.
Đây... đây chẳng phải là Thiếu gia lớn của Tập đoàn Tịch Thị sao?
"Tịch... Tịch tổng, ngài ngồi, ngài ngồi ạ." Dương Thạc nhường chỗ nhanh hơn bất kỳ ai, vươn tay làm động tác mời. Anh ta đột nhiên phát hiện ra, Đường Tri Hạ hóa ra lại là cấp dưới của Tịch Cửu Thần sao?
Đường Tri Hạ có chút bực bội trừng mắt nhìn người đàn ông đối diện, lạnh nhạt nói: "Tịch tổng, hôm nay là thời gian cá nhân, chuyện công việc xin hãy bàn vào giờ làm việc."
"So với việc ngồi tán phét với loại đàn ông nhàn rỗi vô giảo này thì thà bàn công việc còn hơn." Tịch Cửu Thần trực tiếp không chút khách khí công kích nhân phẩm của Dương Thạc.
Loại đàn ông nhàn rỗi vô giảo.
Dương Thạc lập tức cứng họng mất hai giây, sau đó vội vàng cười trừ giảng hòa: "Tịch tổng nói đúng lắm, tôi đúng là gã hay chém gió khoác xác. Đường tiểu thư, gặp lại sau, gặp lại sau nhé."
Đường Tri Hạ không khỏi buồn cười nhìn người đàn ông nào đó: "Có ai như anh không chứ, trước mặt người ta mà đi nói người ta như vậy?"
"Tôi nói sai sao?" Tịch Cửu Thần nhướng mày, vẻ kiêu ngạo lộ rõ.
Đường Tri Hạ tuy biết Dương Thạc chém gió, nhưng cô thích nghe đấy! Ngược lại là người đàn ông trước mặt này, cô còn chẳng buồn nhìn mặt!
"Tôi đây lại thích nghe người ta chém gió đấy, Tịch tổng có giỏi thì chém một phát xem nào? Chém cho tôi xem thử đi." Đường Tri Hạ không khách khí đáp trả lại.
Sắc mặt người đàn ông sa sầm xuống, khóe miệng khẽ giật giật: "Tôi không biết."
Đường Tri Hạ hừ lạnh một tiếng: "Người cao quý như anh, loại người bình thường nhỏ bé như tôi không có cách nào giao lưu nổi."
Nói xong, Đường Tri Hạ cầm lấy túi xách đứng dậy rời đi.
Vừa hay nhìn thấy Tống San đang bưng đĩa thức ăn đi tới. Đường Tri Hạ bước về phía cô ta, trong mắt Tống San lóe lên một tia sắc lẹm, cô ta cố tình tiến lại gần Đường Tri Hạ. Đường Tri Hạ thấy cô ta lao tới thì tự nhiên không né không tránh, còn Tống San thì cố tình để cô đụng trúng, bắt đầu màn trình diễn của mình.
Chiếc đĩa trong tay cô ta rơi xoảng xuống đất, cả người dựa vào chiếc bàn bên cạnh, phát ra một tiếng kinh hãi yếu ớt: "Á..."
Tịch Cửu Thần đang quay lưng lại, nghe thấy tiếng đĩa vỡ phía sau liền lập tức ngoảnh đầu nhìn lại. Anh nhìn thấy Tống San đang bám vào chiếc ghế bên cạnh, còn trên sàn nhà là chiếc đĩa vỡ tan tành, cùng với ánh mắt ngoảnh lại đầy giễu cợt lạnh lùng của Đường Tri Hạ. Đường Tri Hạ còn chẳng buồn nhìn thêm, trực tiếp bước đi luôn.
Tống San ngồi xổm xuống định nhặt mấy mảnh vỡ, giọng nói của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu ngăn cô ta lại.
"Đừng nhặt, cẩn thận đứt tay đấy, để nhân viên phục vụ xử lý đi!"
Tống San là cố tình, cô ta biết Tịch Cửu Thần nhất định sẽ không để cô ta nhặt. Cô ta làm ra vẻ mặt đầy tiếc nuối nói: "Thật là lãng phí quá đi."
Nói xong, cô ta không khỏi xoa xoa vai.
"Cô ấy đụng làm em đau sao?" Tịch Cửu Thần quan tâm hỏi tới.
"Không trách Tri Hạ đâu anh, cho dù cô ấy đối xử với em thế nào thì em cũng không trách cô ấy đâu." Tống San cắn bờ môi đỏ mọng, làm ra bộ dạng nhẫn khuất đầy chịu đựng và tủi thân.
Thế là Đường Tri Hạ lại trở thành kẻ dã man vô lễ.
Sâu trong mắt Tịch Cửu Thần lóe lên một sự bực bội. Không hiểu sao, nhìn thấy hành vi này của Đường Tri Hạ, anh lại cảm thấy vô cùng bất lực, thậm chí anh không hy vọng cô trở thành một người ngang ngược như vậy.
Bình luận