Chương 73: Tịch Cửu Thần quá đáng rồi
Người dám dùng thái độ và giọng điệu đó để nói chuyện với ông chủ lớn ngay trong công ty chỉ có duy nhất một mình cô. Cho dù tính cả bên phía đế chế Tập đoàn Tịch Thị thì cũng chẳng ai dám vô lễ với Tịch Cửu Thần như thế.
Lúc này, người đàn ông bị cúp điện thoại ngang xương đương nhiên có sắc mặt chẳng mấy dễ coi, thế nhưng anh lại chẳng có cách nào với cô.
Người phụ nữ này, anh thực sự không thể trị nổi. Thế nhưng con mồi càng khó chinh phục thì lại càng khơi gợi mạnh mẽ hứng thú của người đàn ông.
Đường Tri Hạ xin nghỉ làm sớm nửa tiếng để về nhà. Cô mang theo bộ lễ phục dạ hội về cùng, rồi lấy hộp đồ trang điểm ra. Cô quyết định tự mình trang điểm rồi mới ra ngoài, dù sao tay nghề trang điểm của cô cũng rất tốt.
Lúc này, cũng có một người đã chuẩn bị sẵn sàng để tham dự tiệc tối đêm nay.
Đó chính là Tống San.
Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy Tịch lão thái thái coi thường mình. Sự oán hận và bất mãn tràn ngập trong lòng khiến cô ta bằng mọi giá phải đến buổi tiệc này cho bằng được. Cô ta đương nhiên không thể chủ động đi tìm Tịch Cửu Thần, cô ta bắt buộc phải giả vờ như vô tình bước vào bữa tiệc.
Tống San suy đi tính lại, đợi đến sau bảy giờ tối, cô ta sẽ giả vờ có chuyện gấp tìm Tịch Cửu Thần, rồi sau đó sẽ tự nhiên đi vào buổi tiệc.
Tống San cố tình chọn một chiếc váy dáng dạ hội, trang điểm điểm phấn tô son kỹ càng, chỉ chờ kế hoạch buổi tối bắt đầu.
Ánh đèn đường vừa lên, Đường Tri Hạ vừa chuẩn bị ra cửa thì chuông cửa nhà cô đã vang lên. Cô ngạc nhiên không biết giờ này ai lại tới tìm mình.
Cô mở cửa ra, một bó hoa hồng che khuất gương mặt người đàn ông. Giây tiếp theo, gương mặt tuấn tú của anh cùng nụ cười rạng rỡ xuất hiện ngay trước mắt cô.
"Kình Dã, sao lại là em?" Đường Tri Hạ ngạc nhiên nhìn anh.
"Đương nhiên là tới đón chị đi tiệc tối rồi, tổng không thể để nữ thần xinh đẹp của em phải đi xe taxi ra ngoài chứ!"
"Sao em đoán được chị định đi taxi?" Đường Tri Hạ dở khóc dở cười hỏi.
"Người tiết kiệm như chị, không đi taxi thì chẳng lẽ lại đi thuê xe sao?" Chiến Kình Dã rất hiểu cô.
Đường Tri Hạ thấy anh tới thì bản thân có thể tiết kiệm được một khoản tiền xe, cũng tốt.
"Sao em còn mua hoa nữa." Đường Tri Hạ đối với cách tặng hoa này của anh có chút cạn lời.
"Mỗi lần gặp chị, em đều muốn tặng hoa cho chị mà."
"Chú Kình Dã." Cậu nhóc nghe thấy giọng nói của anh liền chạy ra ngoài.
Chiến Kình Dã giao bó hoa cho cậu nhóc: "Tới đây, Cần Cần, ôm hoa vào nhà giúp chú nhé, chú đưa má mi con đi tham dự tiệc tối đây."
Cậu nhóc vui vẻ ôm bó hoa đi vào trong. Đường Tri Hạ đóng cửa lại rồi cùng Chiến Kình Dã ra ngoài.
Trong thang máy, ánh mắt Chiến Kình Dã bất giác dừng lại trên người cô. Bộ lễ phục dạ hội bằng lụa màu xám khói toát lên vẻ cao cấp và xám xịt nhã nhặn, vóc dáng với những đường cong quyến rũ của Đường Tri Hạ lại càng dễ dàng tôn lên vẻ đẹp đó, thậm chí còn mặc ra một cảm giác khiến người ta phải kinh ngạc ngẩn ngơ.
"Quả nhiên rất hợp với chị." Chiến Kình Dã cảm thán một câu. Dù sao thì cả ba bộ lễ phục dạ hội đó đều do đích thân anh lựa chọn, và anh cũng đoán trước được Đường Tri Hạ sẽ chọn bộ màu xám khói này.
"Bộ lễ phục dạ hội này không chỉ có giá mười ngàn tệ đâu đúng không! Em đừng có gạt chị đấy nhé." Đường Tri Hạ chiều nay đã nhìn thấu cô nhân viên phục vụ nói dối, nhất định là do Chiến Kình Dã chỉ thị cô ấy nói như vậy.
"Chỉ cần chị mặc đẹp, giá cả không quan trọng." Chiến Kình Dã nói xong, lúc bước ra khỏi thang máy, anh thuận thế nắm lấy tay cô: "Tối nay rất quan trọng, chúng ta đừng đi muộn nhé."
Đường Tri Hạ bị anh nắm tay, cô rút ra cũng không xong, mà không rút ra cũng chẳng được, cứ thế bị anh dắt tay bước ra khỏi cổng khu chung cư.
Tại cổng lớn khu chung cư đang đỗ chiếc xe thể thao ngầu lòi của anh. Sự xuất hiện của hai người hệt như hoàng tử và công chúa, dọc đường đi đã thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ.
Thế nhưng ngay lúc này, từ đoạn đường bên cạnh bất ngờ ngoặt ra một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen. Người đàn ông ngồi trong xe vừa hay nhìn thấy cặp nam nữ đang nắm tay nhau bước ra kia.
Chiến Kình Dã mở cửa xe cho Đường Tri Hạ, cô nhẹ nhàng bước vào ghế phụ, còn Chiến Kình Dã thì vòng qua đầu xe đi về phía ghế lái.
Chiến Kình Dã vừa ngồi vào ghế lái, đang chuẩn bị quan sát tình hình giao thông để quay đầu xe thì từ gương chiếu hậu, anh nhìn thấy chiếc xe hơi màu đen đang đỗ cách đó không xa. Tuy khoảng cách hơi xa một chút nhưng anh nhận ra ngay lập tức đó là xe của anh họ mình.
Chiến Kình Dã cảm thấy may mắn vì mình lại một lần nữa giành xuất trước. Anh muốn anh họ nhìn thấy tình cảm giữa anh và Đường Tri Hạ để biết khó mà lui.
Hơn nữa tối nay, anh sẽ dùng hành động để chứng minh Đường Tri Hạ là người phụ nữ thuộc về anh.
Chiếc xe thể thao gầm rú lao đi xé gió, còn trong chiếc xe màu đen kia, đôi mắt đen của người đàn ông sâu thẳm biến ảo khôn lường, không thể đoán định.
Thế nhưng có một loại cảm xúc lại cực kỳ nồng đậm, đó chính là sự không vui của anh. Người phụ nữ này từ chối anh dứt quát như vậy, hóa ra là vì đã hẹn một người khác tới đón cô rồi.
Đường Tri Hạ hoàn toàn không nhìn thấy còn có một người khác tới đón mình. Ngược lại, cô lại nghĩ đến một người: Tống San liệu có tới không?
Nếu cô ta tới, cô thực sự không muốn ở lại quá lâu. Có lẽ trong mắt Tịch lão thái thái, Tịch Cửu Thần và Tống San đã từng có quan hệ với nhau, chắc là sẽ ưng ý cô ta làm cháu dâu hơn chứ nhỉ!
Cũng không biết tại sao bản thân lại nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn này, vô duyên vô cớ tự chuốc lấy phiền não.
Suốt chặng đường, Chiến Kình Dã liên tục kể về những ý tưởng thiết kế văn phòng của anh, đồng thời nhờ cô tham khảo ý kiến. Nghe nói tiền thuê văn phòng mỗi tháng của anh vượt quá năm trăm ngàn tệ, Đường Tri Hạ trực tiếp không muốn thèm nói chuyện với anh nữa.
Cô ghét người giàu!
"Em có thể tiết kiệm chút tiền cho bố em được không vậy?" Đường Tri Hạ khổ khẩu tâm phế nói.
Chiến Kình Dã phụt cười thành tiếng: "Em tiêu được thì đương nhiên kiếm được mà! Tri Hạ, đừng lo lắng cho em."
"Tiền thuê nhà một tháng của em, chị kiếm cả năm cũng không nổi." Đường Tri Hạ cảm thán một câu, sau đó nghĩ đến khoản tiền thưởng một triệu tệ kia, cô nhận thế nào cũng thấy có chút không thoải mái trong lòng.
"Nếu thiếu tiền thì cứ mở lời với em bất cứ lúc nào nhé." Chiến Kình Dã nghiêm túc nói với cô.
"Không thiếu, chị tự làm tự ăn." Đường Tri Hạ cong môi cười, kiếm được bao nhiêu thì sống bấy nhiêu.
Cuối cùng cũng tới khách sạn. Khách sạn này cũng chính là tài sản đứng tên nhà họ Chiến, cực kỳ uy nghiêm và tráng lệ. Đường Tri Hạ lúc này mới phát hiện ra Chiến Kình Dã quả nhiên có tư bản để làm nũng thích làm gì thì làm.
Chiến Kình Dã vừa xuống xe liền gặp trợ lý của bố mình, ông ta nói với anh: "Cậu chủ Chiến, ông chủ bảo cậu qua bên kia tiếp đón khách khứa kìa!"
"Được rồi, tôi qua chào hỏi một tiếng ngay đây, ông dẫn vị mỹ nhân này tới sảnh tiệc rồi sắp xếp chỗ ngồi giúp tôi nhé."
"Vâng ạ, thưa tiểu thư, xin đi theo tôi."
"Tri Hạ, một lát nữa em qua tìm chị, chị lên đó ăn chút gì trước đi nhé."
"Được rồi!" Đường Tri Hạ gật đầu.
Mười phút sau, lại có một người sải bước đi vào. Dáng người cao ráo thẳng tắp, khí vũ hiên ngang, một bộ vest màu đen tôn lên vẻ tôn quý khác thường.
"Thánh Tịch thiếu gia, ngài tới rồi, mau mời vào trong ạ." Quản lý khách sạn chạy vội tới đón tiếp anh.
"Cứ làm việc của ông đi, đừng bận tâm đến tôi." Tịch Cửu Thần xua xua tay, đôi chân dài bước về phía thang máy.
Trong sảnh tiệc, Đường Tri Hạ nhìn sảnh tiệc lớn có sức chứa tới năm trăm người, cô thực sự được mở mang tầm mắt. Tối nay quả thực là đủ mọi tầng lớp nhân vật quan trọng đều hội tụ đông đủ, thế lực của nhà họ Tịch đúng là quá mức hùng hậu.
Đường Tri Hạ cầm trên tay một ly rượu đỏ. Dù sao cũng không phải người thuộc tầng lớp này nên cô có chút gò bó và xa lạ. Đúng lúc cô đang dáo dác nhìn quanh, vừa xoay người thì suýt chút nữa đâm sầm vào ai đó.
"Á!" Đường Tri Hạ thốt lên kinh hãi, vội vàng lùi lại một bước. Ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp hơi trợn tròn, sao lại là anh?
Người mà cô vừa suýt đâm trúng chính là Tịch Cửu Thần!
Tịch Cửu Thần dùng đôi mắt lạnh lùng quét qua người cô: "Xin lỗi đi."
"Xin lỗi." Đường Tri Hạ vội vàng thốt ra ba từ.
Tịch Cửu Thần bước qua người cô, bóng lưng cao ráo toát lên một nét lạnh lùng. Đường Tri Hạ không khỏi cắn cắn môi, người đàn ông này tối nay muốn giả vờ không quen biết sao?
Được thôi, với thân phận này của cô cũng chẳng cần thiết phải giả vờ thân thiết với anh làm gì, tránh chuốc lấy rắc rối không đáng có.
Lúc này, hai cô gái bên cạnh bất ngờ reo lên đầy phấn khích: "Nhìn kìa, đó là Thiếu gia lớn nhà họ Tịch đấy, đẹp trai quá đi mất!"
"Còn phải nói sao, nếu không thì làm sao trở thành người tình trong mộng của hàng ngàn cô gái được cơ chứ?"
Đường Tri Hạ chớp chớp mắt, Tịch Cửu Thần có sức hút lớn đến thế sao? Người tình trong mộng của hàng ngàn cô gái ư? Nhưng trời mới biết người đàn ông này chính là một tảng băng trôi.
Bình luận