Chương 62: Tụ họp uống say

Ngồi trong xe của Tịch Cửu Thần, nội tâm Đường Tri Hạ cứ lo lắng không yên, không biết người đàn ông này định đưa cô đến nhà hàng nào đây?

Ở trung tâm thành phố ẩn chứa rất nhiều nhà hàng tư nhân cao cấp, nguyên liệu sang trọng, động một chút là bữa ăn vài chục triệu đến vài trăm triệu như chơi. Đối với người đàn ông này thì đó chỉ là giá của một bữa ăn bình thường, nhưng với kẻ thường dân như cô thì đó là một màn gánh hạn lớn đấy!

Đột nhiên, Đường Tri Hạ nhìn thấy đoạn đường quen thuộc, cô không khỏi ngạc nhiên "ô" lên một tiếng. Chẳng phải đây là đường về khu chung cư nhà cô sao?

"Tịch tổng, nhà hàng anh đặt ở gần nhà em ạ?" Đường Tri Hạ tò mò hỏi một câu.

"Ừm." Người đàn ông thản nhiên đáp.

Đột nhiên, Đường Tri Hạ phát hiện ra khu chung cư nhà mình đã ở ngay bên cạnh, còn xe của người đàn ông thì đỗ ngay vào ô đỗ xe trước cổng khu chung cư. Đường Tri Hạ ngẩn ngơ, khó hiểu nhìn người đàn ông này.

"Theo tôi xuống xe mua thức ăn về nhà, nấu cho tôi ăn." Tịch Cửu Thần ngoảnh đầu, ánh mắt xoáy sâu nhìn sang.

Đường Tri Hạ ngốc luôn tại chỗ. Người đàn ông này không phải muốn cô ra ngoài mời anh ăn cơm, mà là muốn về nhà cô nấu cơm cho anh ăn sao?

"Em lười nấu nướng lắm, hay là ra nhà hàng ăn đi!" Đường Tri Hạ không muốn dẫn anh về nhà, dù sao con trai cũng không có ở nhà, ở riêng với anh sẽ rất gượng gạo.

"Đường Tri Hạ, đây là yêu cầu của tôi, tốt nhất cô nên đáp ứng." Tịch Cửu Thần ra lệnh một cách bá đạo, đẩy cửa bước xuống xe.

Đường Tri Hạ có phần cạn lời, nhưng dẫu sao ân tình tối qua quá lớn, cô thực sự không có cửa để từ chối.

Được rồi! Như thế này cũng giúp cô tiết kiệm ví tiền. Cơm nước cho hai người tự tay làm thì chẳng vượt quá vài chục nghìn đâu.

Đường Tri Hạ đang lơ đãng bước xuống xe, vừa định lao sang siêu thị đối diện thì một chiếc xe điện chạy ẩu từ phía sau lao vút tới. Đường Tri Hạ còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông phía sau đã nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, kéo cả người cô vào lòng mình để tránh né.

Đường Tri Hạ tức giận lườm chiếc xe điện chạy quá tốc độ kia một cái, bực bội mắng: "Có biết lái xe không thế!"

Nói xong cô mới phát hiện ra ngang hông mình vẫn còn đang được một cánh tay rắn chắc ôm chặt. Cô đưa tay gỡ tay anh ra, nói với anh: "Hay là anh đứng đây đợi đi, em sang siêu thị đối diện mua ít đồ ăn."

"Cùng đi." Người đàn ông nói xong liền bước cùng cô qua đường.

Cả hai đều không phát hiện ra, ở chiếc xe phía bên cạnh, một đôi mắt chấn động bàng hoàng đang chằm chằm nhìn họ. Đáy mắt Chiến Kình Dã xẹt qua một tia hụt hẫng. Đường Tri Hạ từ chối bữa trưa của hắn, rốt cuộc lại là ở cùng anh họ đi dạo siêu thị sao?

Chiến Kình Dã thầm nghĩ, chắc họ chỉ đi mua đồ thôi, chút nữa chắc chắn sẽ quay lại xe, hắn đành đứng đợi họ vậy.

Trong siêu thị, Đường Tri Hạ chọn lựa thức ăn. Tịch Cửu Thần bảo cô cứ làm món cô giỏi nhất là được, anh không kén ăn chút nào. Đường Tri Hạ đành mua vài món thường ngày hay làm cho con trai ăn, vừa đơn giản lại đỡ tốn sức.

Lúc thanh toán, quả nhiên không vượt quá vài chục nghìn. Nhân viên thu ngân vừa đóng gói thức ăn xong liền thấy túi đồ đã nằm gọn trong tay Tịch Cửu Thần. Cô nhân viên thu ngân trẻ tuổi vì mải nhìn anh một cái mà đếm sai cả tiền, đỏ bừng mặt mũi nhập lại từ đầu. Đường Tri Hạ trả tiền xong, cả hai cùng rời đi.

Họ cùng nhau băng qua vạch sang đường bước về phía cổng khu chung cư của Đường Tri Hạ. Chiến Kình Dã trốn trong xe, nhìn Tịch Cửu Thần xách túi thức ăn trên tay, Đường Tri Hạ trò chuyện cùng anh, hai người cứ thế bước vào cổng khu chung cư bên cạnh.

Chiến Kình Dã lập tức hoảng loạn. Tại sao họ lại vào khu chung cư này? Hắn lập tức nhớ ra bố của Đường Tri Hạ đã mua nhà cho cô, chẳng lẽ chính là khu chung cư này sao?

Cho nên, anh họ và cô ấy cùng nhau về nhà cô? Họ ở trong nhà nấu cơm hẹn hò sao?

Trái tim Chiến Kình Dã hệt như đi tàu siêu tốc, thất thường chao đảo. Một cảm giác hụt hẫng mãnh liệt trào dâng. Chẳng lẽ Đường Tri Hạ lại thích kiểu đàn ông trưởng thành chững chạc như anh họ sao? Đây chính là lý do cô cứ liên tục từ chối hắn sao?

Chiến Kình Dã trở lại trong xe, gương mặt tuấn tú ánh lên vẻ tổn thương. Hắn đưa tay cầm điện thoại bấm gọi cho Tịch Cửu Thần.

"Alo! Kình Dã." Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Tịch Cửu Thần.

"Anh, trưa nay rảnh không? Em mời anh ăn cơm."

"Anh có buổi tiếp khách, để hôm khác đi!" Tịch Cửu Thần quả nhiên từ chối hắn.

"Cuộc tiếp khách nào mà quan trọng thế, lâu lắm em mới mời anh ăn một bữa cơm mà, hủy tiếp khách đi ăn với em đi." Chiến Kình Dã cố tình nói.

"Là khách hàng rất quan trọng, không thể hủy được. Lần sau anh mời chú, thế nhé!" Nói xong, đầu dây bên kia cúp máy.

Trái tim Chiến Kình Dã lại bị đâm thêm một nhát dao nữa. Anh họ rõ ràng biết hắn đang theo đuổi Đường Tri Hạ, đây là cố tình công khai tranh giành người phụ nữ hắn nhắm tới sao?

Trong thang máy.

Đường Tri Hạ căng thẳng thần kinh, nghe Tịch Cửu Thần nghe điện thoại của Chiến Kình Dã. Hôm nay từ chối Chiến Kình Dã khiến trong lòng cô có chút áy náy.

Ánh mắt Tịch Cửu Thần sâu thẳm quét qua cô một cái, đôi mắt nheo lại đầy phức tạp.

Đường Tri Hạ mời anh vào nhà, cô liền lao vào bếp bận rộn. Cô vốn đang mặc một chiếc sơ mi trắng phối với chân váy chữ A màu đen, toàn thân toát lên khí chất công sở. Lúc này trước mặt người đàn ông này cô cũng không tiện thay quần áo, đành phải khoác thêm chiếc tạp dề bên ngoài rồi bận rộn làm nấy làm để.

Thế nhưng cô không hề biết rằng, dáng vẻ mặc bộ đồ công sở đứng trong bếp thái rau của cô, đối với đàn ông mà nói, hoàn toàn là một màn quyến rũ đồng phục sống động đầy mê hoặc.

Tịch Cửu Thần uống một ly nước, tựa vào cửa nhìn cô bận rộn. Đường Tri Hạ vừa ngoảnh đầu liền phát hiện chiếc chiếc cốc trên tay người đàn ông chính là của mình.

Mặt cô nóng bừng lên: "Đó là cốc của em."

"Ừm! Có vấn đề gì sao?" Người đàn ông mướt lông mày, đáy mắt đong đầy ý cười trêu chọc.

Đường Tri Hạ có chút ngượng ngùng nói: "Bên kia có cốc dùng một lần đấy, hay là anh đổi cốc khác đi!"

"Hôn cũng hôn rồi, còn sợ cái gì chứ?" Tịch Cửu Thần nhếch môi mỉm cười, cảm thấy cô làm trò thừa thãi.

Đường Tri Hạ dứt khoát không thèm chấp anh nữa, quả nhiên mời anh về nhà không phải là một chuyện tốt lành gì.

Đường Tri Hạ tiếp tục thái rau rửa rau trong bếp. Mái tóc dài vốn xõa tung nay được cô dùng kẹp tóc kẹp gọn gàng sau đầu, vài sợi tóc mây rủ xuống lại vô tình làm tăng thêm vẻ quyến rũ phong tình.

Người đàn ông một mặt uống nước trong cốc của cô, một mặt trong đầu tưởng tượng viển vông, càng nghĩ lại càng cảm thấy khát.

"Hay là anh ra sofa ngồi đi! Anh đứng ở đây em thấy áp lực lắm, ảnh hưởng đến tay nghề." Đường Tri Hạ ngoảnh đầu nói với người đàn ông. Cô chỉ là không thích cảm giác bị anh nhìn chằm chằm, vô cùng có áp lực.

Tịch Cửu Thần nhếch môi xoay người trở lại sofa, nhưng anh cũng chọn một vị trí có thể nhìn thấy cô, lười biếng mê người tiếp tục thưởng thức.

Anh cũng không biết từ lúc nào, mỗi một cử chỉ hành động của người phụ nữ này đều đang trêu ghẹo trái tim anh, khiến anh nhìn thế nào cũng không thấy đủ.

Đường Tri Hạ vừa xào nấu vừa hầm canh, bận rộn đến mức trên trán lấm tấm mồ hôi. Cô thật sự nên kiên trì ra nhà hàng ăn cơm, như thế cũng đỡ cho cô mệt mỏi thế này.

Rốt cuộc, ba món một canh cũng làm xong. Đường Tri Hạ bê ra bàn thì phát hiện người đàn ông lại đi ra ngoài ban công, mà ngay trên đầu anh chính là đồ cô phơi, mấy bộ đồ lót treo chềnh ễnh ra đó anh chỉ cần ngẩng đầu là thấy ngay.

"Khựa... Tịch tổng, ăn cơm thôi." Đường Tri Hạ vội vàng gọi anh vào.

Thế nhưng những gì nên thưởng thức thì Tịch Cửu Thần đã thưởng thức xong từ vừa rồi rồi. Size ngực của người phụ nữ này còn lớn hơn so với anh tưởng tượng.

Điều này vô tình khiến anh thấy vui vẻ, giống như có liên quan gì tới anh vậy

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập