Chương 30: Đi gặp bà nội với anh
"Tớ mới chả tin, nhìn cái là biết anh ấy là người đang theo đuổi cậu rồi, xem kìa, hoa hồng cũng đã tặng tới tận tay rồi đấy thôi."
Đường Tri Hạ cũng chẳng buồn giải thích nữa, nói với cô nàng: "Lấy cho chị một cốc cà phê nhé!"
Tại phòng tổng giám đốc.
Tịch Cửu Thần hôm nay đến hơi muộn, nhưng anh đã cố định làm việc tại đây. So với văn phòng ở Tòa nhà Tịch Thị, cơ sở vật chất ở đây quả thực vô cùng bình thường.
Anh còn chưa bước vào văn phòng, cô trợ lý đã thông báo có khách tới. Tịch Cửu Thần rảo bước vào phòng, không nằm ngoài dự đoán khi nhìn thấy một bóng dáng cao ráo, tuấn tú.
"Sao chú lại tới đây?" Tịch Cửu Thần thản nhiên hỏi.
"Anh ơi, em đến chỗ anh để giết thời gian thôi mà, em đợi Đường Tri Hạ tan làm, giữa trưa hẹn cô ấy đi ăn cơm." Chiến Kình Dã chẳng hề giấu giếm mục đích của mình.
Tịch Cửu Thần ngồi vào vị trí của mình, mở máy tính lên xử lý email. Chiến Kình Dã thì chán nản cầm điện thoại chơi game.
Hai anh em họ vô cùng ăn ý không quấy rỡ lẫn nhau.
Đúng lúc này, điện thoại bàn của Tịch Cửu Thần vang lên, anh giơ tay nghe máy: "Alo!"
"Tịch tổng, cuộc họp bộ phận hôm nay anh có tham gia không ạ?" Đầu dây bên kia là tiếng thông báo của Lý Mai.
Vì Tịch Cửu Thần từng dặn, chỉ cần là cuộc họp định kỳ của phòng thiết kế thì đều phải thông báo cho anh một tiếng, cho nên lần nào Lý Mai cũng xin ý kiến anh trước.
"Ừm! Tôi xuống ngay đây." Tịch Cửu Thần đáp một câu.
Đường Tri Hạ cũng nhận được thông báo đi họp. Cô cầm tài liệu họp bước ra khỏi phòng, vừa rẽ qua góc hành lang thì suýt chút nữa đụng sầm vào một người.
Cũng may cô phản ứng nhanh nhạy, dừng khựng thân hình lại khi chỉ còn cách lồng ngực người đàn ông nửa lòng bàn tay.
Cô ngẩng đầu, nương theo chiếc sơ mi trắng phao không một vết bụi của người đàn ông đi lên, lướt qua xương quai xanh quyến rũ, yết hầu, đường hàm dưới với đường nét hoàn hảo...
Còn chưa kịp thưởng thức xong, người đàn ông đã lướt qua cô, rảo bước về phía phòng họp với vẻ mặt có phần lạnh nhạt.
Đường Tri Hạ chỉ đành ngượng ngùng nối gót theo sau anh đi vào phòng họp.
Cửa vừa mở, Tịch Cửu Thần đã ngồi ở vị trí của mình, mà vị trí của Đường Tri Hạ hôm nay lại nằm ngay bên cạnh anh.
Ngải Nhã dùng ánh mắt có phần ghen tị nhìn Đường Tri Hạ. Cô ta quả thực may mắn quá đỗi, phạm lỗi mấy lần mà vẫn được giữ lại công ty, lại chẳng chịu bất kỳ hình phạt nào. Cô ta nghi ngờ sâu sắc rằng Đường Tri Hạ và Tịch Cửu Thần có mối quan hệ không thể nói ra.
"Chủ đề cuộc họp hôm nay là, cuối tháng này mỗi người nộp một bản báo cáo khảo sát thị trường và bản thảo thiết kế thường nhật. Đường Tri Hạ và Ngải Nhã chuẩn bị cho tốt để tham gia cuộc thi trang sức vào cuối tháng nhé." Lý Mai lên tiếng.
"Chị Mai này, công ty chẳng phải có quy định không cho người ngoài tự ý ra vào sao? Tại sao người nhà, chị em và bạn trai của Tri Hạ ai nấy đều xông vào được thế ạ? Như thế không đúng quycủ đâu nhỉ!" Ngải Nhã lập tức đưa ra ý kiến.
Lý Mai cũng thấy hơi khó xử, cô nhìn sang Đường Tri Hạ nói: "Tri Hạ này, bảo bạn trai em bớt đến công ty thôi nhé, với lại chuyện tặng hoa tặng hò gì thì cũng đừng tặng ở công ty, như thế sẽ ảnh hưởng đến các nhân viên khác của chúng ta đấy."
Mặt Đường Tri Hạ hơi nóng lên. Mọi người đều coi Chiến Kình Dã là bạn trai cô rồi sao?
Bên cạnh, một đôi mắt thâm trầm đầy dò xét cũng đang chằm chằm nhìn cô.
"Đúng đó ạ! Nhìn thấy bó hoa hồng đó mà trong lòng em ghen tị muốn chết luôn! Tri Hạ ơi, bạn trai em đẹp trai thế này mà em còn dám dắt tới công ty, không sợ người khác cướp mất à?" Một nữ nhà thiết kế khác trêu đùa.
"Vâng ạ, em sẽ nói lại với anh ấy." Đường Tri Hạ dứt khoát dối lòng thừa nhận luôn, dù sao giải thích ra lại càng thêm phiền phức.
Ánh mắt Tịch Cửu Thần càng thêm mấy phần phức tạp khi nhớ lại cảnh hai người họ ôm chằm lấy nhau ở sân bay mà người phụ nữ này cũng không hề từ chối.
Bây giờ, cô lại còn hào phóng thừa nhận Chiến Kình Dã là bạn trai của mình nữa chứ.
Cuộc họp định kỳ tẻ nhạt kết thúc, Tịch Cửu Thần sa sầm mặt mũi nói: "Đường Tri Hạ ở lại, những người khác giải tán."
Toàn bộ người trong phòng họp đều cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ vị đại boss, vội vàng lần lượt đứng dậy rời đi, chỉ sợ bị ngọn lửa giận lây sang.
Đường Tri Hạ cũng cạn lời. Người đàn ông này vô duyên vô cớ sắc mặt lại khó coi thế làm gì không biết?
Khi cánh cửa phòng họp khép lại, Tịch Cửu Thần xoay ghế lại, áp lực vô hình bộc phát đầy ngang ngược, ánh mắt lạnh lẽo không chút nhiệt độ nhìn cô.
"Bây giờ cô chắc đã rõ mối quan hệ giữa tôi và Chiến Kình Dã rồi chứ?" Anh cất lời.
Đường Tri Hạ gật đầu: "Rõ rồi, sao thế?"
Sắc mặt ai đó càng lúc càng trở nên khó coi hơn.
"Còn nhớ cô nợ tôi một việc không?" Đôi mắt sâu thẳm của anh khóa chặt lấy cô, tỏa ra nguy hiểm vô hình.
Đường Tri Hạ ngơ ngác lục lại bộ nhớ một lượt, cũng không nhớ ra mình nợ anh cái gì, cô hỏi ngược lại: "Tôi nợ anh cái gì cơ?"
"Quên rồi?" Tịch Cửu Thần bỗng dưng bùng lên ngọn lửa giận. Người phụ nữ này quả nhiên đã quên sạch bách.
"Anh gợi ý cho tôi chút đi." Đường Tri Hạ làm gì có thời gian rảnh rỗi đi nhớ những chuyện không quan trọng cơ chứ?
Người đàn ông đột ngột đứng dậy, cánh tay dài nhấc lấy cổ tay cô kéo một cái. Eo Đường Tri Hạ tựa vào bàn họp, ngay khoảnh khắc cơ thể đong đầy hormone của người đàn ông áp xuống, cô theo bản năng ngả người về phía sau. Nhưng một bàn tay của người đàn ông đã giữ chặt lấy sau đầu cô, tay kia kẹp lấy cằm cô, lạnh lùng nâng lên. Bờ môi anh mang theo ngọn lửa giận mãnh liệt, trực tiếp phủ đè xuống.
Nụ hôn rơi xuống bờ môi mềm mại của người phụ nữ mà không hề có bất kỳ tín hiệu báo trước nào.
Bá đạo, thô bạo, ngập tràn hơi thở chiếm đoạt.
Mang theo một sự trừng phạt rõ rệt.
Đôi mắt đẹp của Đường Tri Hạ trợn tròn, không thể tin nổi người đàn ông này lại dám mạo phạm cô giữa ban ngày ban mặt thế này.
Hơi thở của anh xông thẳng vào trong, không cần sự đồng ý của cô đã ngang ngược cướp đoạt, khiến đầu óc cô trở nên trống rỗng.
Cảm xúc đầu tiên bừng tỉnh trong Đường Tri Hạ chính là xấu hổ hóa giận dữ. Cô dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra: "Tịch Cửu Thần, anh làm cái gì thế hả?!"
"Chẳng phải bảo tôi gợi ý cho cô sao? Đây chính là điều cô nợ tôi đấy." Giọng người đàn ông khàn khàn, ánh mắt thâm trầm, từng từ từng chữ đều là sự mỉa mai.
Đường Tri Hạ thở dốc một hơi, sau đó giơ tay lên chùi môi mình đầy chán ghét. Chỉ cần nghĩ đến việc Tống San và anh có quan hệ yêu đương, nghĩ đến việc người đàn ông này vừa chạm vào Tống San xong lại quay sang hôn cô, cô liền thấy chán ghét đến tột cùng.
"Không được hôn tôi!" Đường Tri Hạ giận dữ gắt lên, "Anh mà còn thế này nữa, tôi sẽ kiện anh đấy!"
Tịch Cửu Thần chằm chằm nhìn đôi mắt cô, rực rỡ như đóa hoa hồng thắm. Bờ môi cô mềm mại đến mức không tưởng, khiến anh không thể dứt ra được, càng làm anh nhớ lại cảm giác đêm hôm đó năm năm trước, cũng mềm mại và thơm tho như thế này, khiến anh đắm say.
Tại sao người phụ nữ này lại mang đến cho anh cảm giác như vậy? Rõ ràng là người xa lạ mà.
Đường Tri Hạ hầm hầm đẩy cửa bước ra ngoài. Đồ hỗn xược này lại dám hôn cô!
Ai cho phép anh làm thế cơ chứ?!
Trở lại phòng làm việc, Đường Tri Hạ ôm đầu mới nhớ lại lần ở bệnh viện, khi anh cứu cô, cô có bảo sẽ cảm ơn anh, còn anh thì bảo cứ nợ đó. Thì ra là nợ nụ hôn này sao?!
Haizz! Sau này nợ ân tình của ai cũng được, tuyệt đối không thể nợ người đàn ông này, quá nguy hiểm!
Đúng là tên ngụy quân tử!
Chiến Kình Dã vừa đánh xong một ván game thì thấy người anh họ với vẻ mặt bực bội bước vào.
"Anh ơi, sao thế?"
"Không có gì." Tịch Cửu Thần ngồi xuống ghế, tâm trạng không tốt chút nào.
"Anh này, văn phòng ở Bảo Thụy Các này đơn sơ quá, hoàn toàn không xứng với thân phận của anh. Sao anh không về Tập đoàn Tịch Thị mà làm việc?"
"Mượn chú quản chắc." Tịch Cửu Thần hừ lạnh một câu.
Đôi mắt ngôi sao của Chiến Kình Dã hơi trố ra: "..."
Anh họ đang tâm trạng không tốt sao?
Ai đã chọc giận anh ấy thế nhỉ?
"Chú và Đường Tri Hạ có quan hệ gì?" Tịch Cửu Thần hỏi ngược lại anh một câu.
Đáy mắt Chiến Kình Dã lập tức xẹt qua nụ cười: "Thì... anh biết rồi đấy! Em thích cô ấy, em đang theo đuổi cô ấy mà!"
"Đã tán đổ chưa?" Tịch Cửu Thần mắt nhìn màn hình máy tính, trầm giọng hỏi tiếp.
Bình luận