Chương 23: Đánh nhau thắng rồi
"Đường Tri Hạ, mày đừng có mà giả ngu, hợp đồng rõ rành rành ở đây, mày còn muốn chối cãi à?" Đường Thanh Thanh giơ tay chỉ thẳng vào mặt cô gào lên.
"Tôi đâu có chối cãi! Đây là bố mua cho tôi, làm sao? Có vấn đề gì à?" Đường Tri Hạ nhướng mày hỏi ngược lại.
"Tiền của bố mày là thuộc về cả cái nhà này, mua nhà cho mày cũng phải thông qua sự đồng ý của mẹ tôi và tôi mới được, căn nhà này có một nửa của tôi." Lý Tiệp lập tức tranh giành quyền lợi cho con gái.
Đường Tri Hạ thật sự thấy buồn cười, cô nhìn sang Lý Tiệp: "Đây là bất động sản đứng tên tôi, sao lại có thể chia cho con gái bà một nửa được chứ?"
"Thế thì tôi sẽ bảo bố cũng mua cho tôi một căn, hoặc là bảo bố đưa cho tôi tám triệu tệ!" Đường Thanh Thanh lý luận một cách hùng hổ.
"Thế thì cô đi mà hỏi ông ấy! Hai người chạy đến phòng làm việc của tôi làm cái gì?" Đường Tri Hạ lạnh mặt nói.
"Đường Tri Hạ, tôi đến đây để cảnh cáo mày, mày mà còn lén lút sau lưng tôi bảo bố mày mua cái này cái nọ, đòi ông ấy cho tiền xài thì tôi không sống với ông ấy nữa đâu. Đến lúc đó chúng tôi ly hôn, mày phải chịu trách nhiệm đấy!" Lý Tiệp đe dọa.
Đường Tri Hạ nhếch môi cười khẩy: "Đã vậy thì bao giờ hai người ly hôn xin vui lòng thông báo cho tôi một tiếng, để tôi còn tìm mối khác cho bố tôi, đảm bảo còn tốt hơn bà gấp vạn lần."
"Mày..." Lý Tiệp thật sự tức đến phát điên.
Đường Thanh Thanh cũng sa sầm mặt mũi: "Đường Tri Hạ, mày có tin bây giờ tôi làm cho mày mất luôn công việc này không?"
"Cô muốn làm gì?" Đường Tri Hạ nheo mắt hỏi.
"Tôi sẽ cho tất cả mọi người biết mày có một đứa con riêng, mày làm tiểu tam sinh ra đứa bé này!" Đường Thanh Thanh gào lên nhằm hủy hoại danh dự của cô.
Đường Tri Hạ hừ lạnh một tiếng: "Có cần tôi mua cho cô cái loa không? Để cô nói cho to hơn nữa nhé?"
"Mày tưởng tôi không dám đúng không?" Đường Thanh Thanh nói xong liền quay người xô cửa bước ra ngoài.
Lý Tiệp cũng rất hài lòng với bản lĩnh này của con gái, tốt nhất là làm cho Đường Tri Hạ mất cái việc này luôn đi.
Ngoài phòng làm việc chung, Đường Thanh Thanh cất giọng gào to: "Tôi có một tin này muốn nói cho mọi người biết, Đường Tri Hạ là tiểu tam phá hoại gia đình người khác, cô ta ở nước ngoài sinh ra con riêng, mọi người nhất định phải cẩn thận với cô ta, cô ta là một người phụ nữ đê tiện vô liêm xỉ!"
Các nhân viên trong phòng làm việc lập tức đứng dậy, nhìn Đường Thanh Thanh đang lua loa ở đó, có người liền hỏi: "Thật không thế? Nhà thiết kế Đường làm tiểu tam sao?"
"Tất nhiên là thật rồi, tôi gạt mọi người làm gì chứ?"
"Còn nữa, năm năm trước cô ta đã ăn chơi đàng điếm, đến vũ trường làm gái bán thân kiếm tiền... nên bị bố tôi đuổi ra khỏi nhà đấy!" Đường Thanh Thanh lôi cả chuyện năm năm trước ra xới tung lên.
Ngay khi Đường Thanh Thanh đang nói đến đoạn kích động nhất thì đột nhiên có người xuất hiện phía sau cô ta. Giây tiếp theo, vai Đường Thanh Thanh bị giật mạnh một cái, một cái tát giòn tan giáng thẳng xuống mặt cô ta, chính là Đường Tri Hạ!
Suốt năm năm qua cô đã nhẫn nhịn quá lâu rồi, đến ngày hôm nay cô thật sự không thể nhịn thêm được nữa.
Đặc biệt là khi nghe thấy cô ta mắng con trai mình là "con riêng", lý trí của Đường Tri Hạ đã hoàn toàn tan biến.
"Á..." Đường Thanh Thanh đau đớn gào lên, vung tay định tát lại. Đường Tri Hạ né sang một bên, túm chặt lấy mái tóc dài của cô ta rồi ấn gí xuống sàn. Lý Tiệp vừa từ trong phòng bước ra nhìn thấy con gái bị đánh, khí thế mụ đốm lập tức bùng nổ.
"Đường Tri Hạ, con đĩ ranh này dám đánh con gái tao, buông tay ra!"
Tóc của Đường Tri Hạ lập tức bị túm lấy. Lý Tiệp vì cứu con gái nên không hề nương tay, mà Đường Tri Hạ càng thấy đau bao nhiêu thì cô lại càng giật tóc Đường Thanh Thanh mạnh bấy nhiêu.
"Á... đau quá... buông ra... Đường Tri Hạ..." Đường Thanh Thanh phát ra tiếng gào khóc thảm thiết vì tay Đường Tri Hạ giật tóc cô ta chặt khăng khăng.
"Mày buông tay ra cho tao, con đĩ ranh này!" Lý Tiệp cũng xót con gái, tức quá giơ tay tát thẳng vào mặt Đường Tri Hạ một cái.
Đường Tri Hạ nghiến răng chịu đau, vung tay tát tới tấp vào mặt Đường Thanh Thanh. Đường Thanh Thanh bị cô ấn quỳ gối trên sàn, không thể đứng dậy cũng chẳng thoát ra được, rất tiện để cô vung tay tát.
"Bà đánh tôi một cái, tôi đánh nó ba cái, bà cứ thử xem!" Đường Tri Hạ tuy trông chật vật nhưng khí thế không chịu thua một chút nào.
Lý Tiệp lập tức buông tay cô ra. Đường Tri Hạ nhìn thấy Lý Mai dẫn người chạy tới, cô cũng buông Đường Thanh Thanh ra. Trên tay cô đã là một nhúm tóc đứt lớn, Đường Thanh Thanh đau đến mức cả gương mặt xanh mét rồi sưng chùy lên.
Lý Tiệp kéo con gái đứng dậy định xông vào chiến tiếp.
Lý Mai quát lớn một câu: "Các người là ai hả? Đến công ty chúng tôi làm loạn cái gì đấy?"
Đường Tri Hạ vuốt lại mái tóc rối bù, trên gương mặt kiều diễm dấu tay năm ngón hiện lên vô cùng rõ ràng, nói với Lý Mai: "Chị đuổi bọn họ ra ngoài đi!"
"Tôi là mẹ kế của Đường Tri Hạ, tôi và nó có chuyện riêng cần giải quyết!" Lý Tiệp tức giận nói.
"Tôi không cần biết các người có mối quan hệ gì, đây là công ty chứ không phải sân sau nhà các người, nếu các người không đi tôi sẽ báo cảnh sát đấy!" Lý Mai đe dọa.
Lý Tiệp tính toán cũng không thể làm loạn đến tận đồn cảnh sát được, bà ta kéo con gái đứng dậy: "Thanh Thanh, chúng ta đi, món nợ này sau này tính tiếp!"
Đường Tri Hạ cắn chặt bờ môi đỏ, hít một hơi thật sâu, lạnh Lùng nhìn theo hai mẹ con rời đi.
Còn những người trong phòng làm việc vừa xem xong một màn kịch hay thì không khỏi nhìn Đường Tri Hạ bằng ánh mắt khác. Tuy cô nhìn mảnh mai gầy guộc nhưng chiến công vừa rồi chẳng thua kém gì hai mẹ con nhà kia.
"Tri Hạ, em sao thế hả? Ba ngày hai bận lại có người đến tìm em gây chuyện." Lý Mai cũng đến bó tay với cô.
Đường Tri Hạ lại càng cạn lời hơn, cô hứa: "Em sẽ cố gắng không mang ân oán cá nhân đến công ty nữa."
Đường Tri Hạ trở về phòng làm việc, đang gom mái tóc dài lại chuẩn bị búi lên thì chiếc điện thoại bàn reo lên. Cô giơ tay nghe máy: "Alo."
"Lại đánh nhau à?" Bên kia truyền đến giọng nói nam trầm thấp bất mãn.
Đường Tri Hạ ngượng ngùng, sao chuyện này lại truyền đến tai anh ta nhanh thế nhỉ? Đúng là công ty này lúc nào cũng lắm kẻ rảnh rỗi hóng hớt.
"Nói cho anh một tin tốt nhé, tôi đánh thắng rồi." Đường Tri Hạ nói một câu đầy hài hước.
"Cô còn mặt mũi mà nói à, làm mẹ rồi mà ngày ngày đánh nhau xem có ra thể thống gì không?" Tịch Cửu Thần bực tức trách.
Đường Tri Hạ nhếch miệng một cái, đụng trúng vết thương trên mặt, cô xuýt xoa một tiếng: "Không nói với anh nữa, tôi đau mặt quá."
Nói xong cô cúp rụp điện thoại của ai đó.
Chẳng mấy lúc, Sở Hạo đã đi tới phòng làm việc của Đường Tri Hạ, cầm theo túi băng đưa cho cô: "Cái này là Tịch tổng bảo tôi mang sang, cô Đường, lần sau cẩn thận một chút nhé."
Đường Tri Hạ nhìn Sở Hạo rồi vẫn nhận lấy túi băng: "Cảm ơn trợ lý Sở."
"Cô nên cảm ơn Tịch tổng ấy." Sở Hạo mỉm cười rồi rời đi.
Đường Tri Hạ chườm túi băng lên mặt làm cơn đau dịu đi nhiều, lúc này cô mới phát hiện tập hợp đồng kia vẫn còn ở chỗ mình. Cô thở dài một tiếng, bố vậy mà lại mua nhà cho cô thật.
Cô cầm điện thoại lên bấm gọi cho bố.
"Tri Hạ sao thế con?"
"Bố ơi, bố mua nhà cho con sao không nói với con câu nào?"
"Sao con lại biết rồi?"
"Dì Tiệp mang cả hợp đồng tới tận phòng làm việc của con rồi. Bố ơi, lần sau bố đừng làm thế nữa, mắc công lại gây xích mích bất hòa với bà ấy." Đường Tri Hạ vẫn khuyên nhủ bố.
"Năm năm qua trong lòng bố luôn cảm thấy hổ thẹn, đây là sự bồi thường bố dành cho con, một tháng nữa là con có thể chuyển dời qua đó ở rồi."
"Cảm ơn bố."
"Bố cũng muốn cho con và Trần Trần một mái ấm ổn định." Đường Tuấn chia sẻ.
Trong phòng tổng giám đốc.
Sở Hạo bật đoạn video camera giám sát ngoài phòng làm việc chung vừa rồi lên đặt trước mặt Tịch Cửu Thần. Anh chăm chú nhìn vào cô gái xông ra trên màn hình, nghe những lời cô ta gào to, chân mày anh lập tức siết chặt lại.
Con trai của Đường Tri Hạ là do cô làm tiểu tam sinh ra sao? Năm năm trước cô còn đến vũ trường bán thân kiếm tiền ư?
Bé yêu khó dỗ, mẹ khó cưa
Bình luận