Chương 107: Chắn Rượu Giúp Anh
Đường Tri Hạ bưng ra hai đĩa sủi cảo trước, quay lại bếp luộc thêm hai đĩa lớn nữa. Tịch Cửu Thần và cục cưng ngồi trước bàn, chấm nước sốt đã pha sẵn rồi bắt đầu thưởng thức.
Đường Tri Hạ luộc hết số sủi cảo mua hôm nay luôn, lượng vừa đủ cho ba người ăn. Ăn xong, Tịch Cửu Thần dẫn cục cưng xuống lầu tản bộ, còn cô ở nhà dọn dẹp. Dọn dẹp xong xuôi, cô ngồi thừ trên sofa, bất giác ngẩn ngơ một lúc.
Cảm giác này sao lại giống như một gia đình ba người thế nhỉ?
Trong lòng Đường Tri Hạ bỗng sực nhớ đến chuyện Tống San và Tịch Cửu Thần từng có một đêm mặn nồng, một thứ cảm xúc khó tả bỗng cuộn trào trong đáy lòng.
Nhớ lại lần trước ở khu vườn nhà họ Tịch, Tống San ôm lấy Tịch Cửu Thần và miêu tả về đêm đó giữa hai người, nói Tịch Cửu Thần đã cuồng nhiệt trên người cô ta thế nào. Rõ ràng là đêm đó vô cùng kịch liệt, sau sự việc mới khiến Tống San vương vấn khôn nguôi như thế.
Đường Tri Hạ mạnh mẽ nhắm chặt mắt lại, xua đi những suy nghĩ vừa hiện lên trong đầu. Điều này cũng khiến cô nhớ lại đêm năm năm trước, người đàn ông làm nghề bao nuôi không rõ danh tính, không rõ mặt mũi ấy. Dù sao thì đêm đó cô cũng đã trải qua trong bóng tối và hoàn toàn tỉnh táo.
Cô có cảm giác người đàn ông đó thuộc tuýp cao lớn vạm vỡ, sức lực của anh ta mạnh đến mức khiến cô khó lòng chống cự. Anh ta mất hết lý trí, hệt như một con dã thú chẳng còn chút nhân tính nào.
Mỗi lần Đường Tri Hạ nhớ lại đêm hôm ấy, toàn thân cô đều run lẩy bẩy, thậm chí còn sinh ra sự chán ghét từ tận đáy lòng đối với chuyện nam nữ. Cho nên cô không muốn lấy chồng, ngoài sự bài xích về mặt tâm lý, thì còn có cả bóng ma sinh lý nữa.
Đường Tri Hạ đang chìm đắm trong những ký ức đau khổ thì bỗng bên ngoài vang lên tiếng mở chìa khóa. Cô vội vàng hít sâu một hơi để trở lại trạng thái bình thường.
"Về rồi à?" Đường Tri Hạ mỉm cười nhìn đứa con trai đang chạy vào. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, ngây thơ đáng yêu của con, nỗi đau vừa rồi dường như đã được xoa dịu.
"Mẹ ơi, cái này con mua cho mẹ này." Cục cưng xách về một chai đồ uống mà Đường Tri Hạ thích uống.
"Hai con còn ra ngoài mua đồ nữa à?" Đường Tri Hạ mỉm cười hỏi.
"Con khát nước, chú Tịch dẫn con đi mua nước uống, con nhớ mẹ thích uống món này nên tiện mua cho mẹ một chai."
Đường Tri Hạ ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn nào đó, cảm ơn một tiếng: "Cảm ơn anh."
"Mẹ ơi, nóng quá, con muốn đi tắm."
"Được, mẹ tắm cho con nhé, con đi tìm đồ ngủ đi nào!" Đường Tri Hạ nhìn con trai, thằng bé liền lon ton quay về phòng của mình.
Lúc này, Đường Tri Hạ nhìn sang Tịch Cửu Thần và nói: "Tổng giám đốc Tịch, trời cũng không còn sớm nữa, anh về cho ạ!"
Ánh mắt Tịch Cửu Thần dừng lại trên khuôn mặt cô, ánh nhìn đầy mê hoặc: "Anh muốn ở lại thêm lát nữa."
"Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi của tôi, sau này không có chuyện để anh chiếm tiện nghi nữa đâu." Đường Tri Hạ điềm tĩnh nói, tuyệt đối sẽ không rơi vào bẫy của anh ta nữa.
Tịch Cửu Thần cũng thừa hiểu không phải lúc nào cũng có thể chiếm tiện nghi được. Nghĩ đến việc ngày mai vẫn có thể gặp lại cô, khóe môi anh cong lên: "Ngày mai gặp ở công ty."
Nói xong, anh đẩy cửa bước đi.
Đường Tri Hạ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi tắm cho con trai.
Ngày hôm sau, phòng thiết kế họp buổi sáng.
Đường Tri Hạ bước vào với vẻ mặt ngái ngủ, bất ngờ nhìn thấy ngay bên cạnh chỗ ngồi của mình là một bóng dáng quyền quý quyến rũ, trong khi bầu không khí náo nhiệt của cả văn phòng cũng trở nên vô cùng trang nghiêm.
Tịch Cửu Thần đã tới!
Cho dù tất cả các nhà thiết kế nữ đều biết Tịch Cửu Thần đến vì Đường Tri Hạ, nhưng họ vẫn không ngừng làm đủ mọi động tác nhỏ, nhỡ đâu lại lọt vào mắt xanh của Tịch Cửu Thần thì sao? Thế nên hết người này vuốt tóc lại đến người kia mím môi, liên tục đưa tình bắt vận. Cổ áo vốn dĩ đã thấp sẵn, hận không thể cởi thêm một cúc nữa.
Đường Tri Hạ ngồi xuống, đúng lúc này nhân viên mang cà phê vào.
Mỗi người một ly, tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Lý Mai cất lời phá vỡ sự im lặng: "Mọi người cảm ơn Tổng giám đốc Tịch đi nhé, đây là cà phê Tổng giám đốc Tịch khoản đãi chúng ta đấy."
Tất cả mọi người đều biết ơn nhìn Tịch Cửu Thần, giọng điệu của mấy nhà thiết kế nữ còn nũng nịu vô cùng: "Cảm ơn Tổng giám đốc Tịch ạ, vui quá đi mất!"
Thế nhưng ánh mắt của Tịch Cửu Thần lại rơi trên người người phụ nữ bên cạnh. Giây tiếp theo, Đường Tri Hạ liền nhận lấy sự chú ý của toàn thể nhân viên. Cà phê trong tay mấy nữ nhân viên bỗng chốc mất đi hương vị, bởi vì họ nhận thức được rằng, việc được uống ly cà phê này chính là nhờ được ké phúc khí từ Đường Tri Hạ đấy!
Đường Tri Hạ đang lật xem báo cáo phân tích doanh thu cửa hàng được phát xuống, tiện tay nhấc ly cà phê lên nhấp một ngụm. Đáy mắt người đàn ông bên cạnh lúc này liền dâng lên một nụ cười ý vị.
Đến lúc này thì tất cả mọi người đều nhìn rõ rồi.
"Bây giờ chiến tranh giá cả trên thị trường đang diễn ra vô cùng khốc liệt, doanh thu tất cả các cửa hàng của chúng ta trong khoảng thời gian này đã tăng năm phần trăm so với tháng trước. Công ty quyết định thăng chức một Phó giám đốc, cùng tôi giám sát tình hình của toàn bộ phòng thiết kế."
Câu nói này vừa dứt, ánh mắt Ái Nhã bỗng mở trừng trừng. Cô ta cảm thấy vị trí này nhất định phải thuộc về mình, không ai được phép tranh giành với cô ta cả.
Còn Đường Tri Hạ chỉ một lòng muốn làm thiết kế, chẳng có mấy hứng thú với loại chức vụ quản lý này.
"Nếu thăng chức làm Phó giám đốc thì lương sẽ tăng được bao nhiêu nhỉ?" Một nhà thiết kế không kìm được bèn hỏi trúng trọng tâm.
"Chức vụ Phó giám đốc sẽ được cộng thêm từ năm nghìn đến một vạn trên nền lương cơ bản hiện tại, tùy thuộc vào năng lực." Lý Mai nói.
Đường Tri Hạ ban nãy vốn không có chút hứng thú nào nay cũng sáng bừng đôi mắt đẹp, sự quan tâm tức khắc bị khơi gợi: "Muốn thăng chức thì phải đáp ứng những điều kiện gì ạ?"
"Thứ nhất, yêu cầu thâm niên làm việc trên năm năm; thứ hai, năng lực thiết kế; thứ ba, có ý thức làm việc nhóm, biết nắm bắt phương hướng thị trường, phân tích nhu cầu thị trường."
Ánh mắt Đường Tri Hạ bất giác tối sầm lại. Ái Nhã ngồi đối diện cong môi cười, cố tình nhắc nhở cô: "Tri Hạ, cậu mới đến công ty có hai tháng thôi đấy! Ngay cái điều kiện đầu tiên đã không đạt rồi."
Đường Tri Hạ trong lòng không phục, nhưng bề ngoài không lên tiếng. Đúng lúc này, một giọng nam trầm ấm có lực vang lên ngay bên cạnh cô: "Chức vụ Phó giám đốc sẽ do Đường Tri Hạ đảm nhận."
Đường Tri Hạ sững sờ quay phắt đầu lại, trong khi Tịch Cửu Thần lại nhìn Lý Mai, ra lệnh: "Cô thông báo với bộ phận nhân sự một tiếng."
Lý Mai không ngờ đại lão bản chỉ một câu là thăng chức cho Đường Tri Hạ, cô vội cười ngượng ngùng: "Vâng, tôi sẽ thông báo cho bộ phận nhân sự thay đổi chức vụ của cô ấy."
Sắc mặt Ái Nhã đối diện giận đến mức trắng bệch, các nhà thiết kế khác cũng ngẩn ngơ chết lặng. Hậu thuẫn của Đường Tri Hạ này quả thực quá cứng rồi, Tổng giám đốc Tịch hôm nay đến họp chính là để đường hoàng thăng chức cô làm Phó giám đốc đây mà!
"Tổng giám đốc Tịch, thế này bất công quá phải không ạ? Chẳng lẽ không nên cho các nhân viên khác một chút cơ hội nào sao?" Ái Nhã lớn gan phản bác.
Câu nói này vừa dứt, bầu không khí trong phòng họp lập tức trở nên ngưng trệ.
Tịch Cửu Thần nhíu mày, ánh mắt sắc bén lập tức phóng thẳng về phía Ái Nhã: "Cô có ý kiến?"
"Không phải tôi... tôi chỉ cảm thấy... đây là công ty, công ty có quy chế quản lý..." Ái Nhã sợ đến mức lắp bắp, sắc mặt cũng đỏ bừng lên.
Đường Tri Hạ bỗng cảm thấy chiếc ghế Phó giám đốc này cũng chẳng có gì thú vị nữa. Vốn dĩ cô không muốn nhận ân huệ của người đàn ông này, nếu cô tự lực cạnh tranh thì không nói làm gì, đằng thì được thăng chức một cách đặc cách thế này, quả thực rất bất công với những người khác.
"Tổng giám đốc Tịch, tôi từ chối nhận chức vụ này, hay là để chị Mai chọn người đi ạ!" Đường Tri Hạ điềm tĩnh trả lời.
Ánh mắt lạnh lùng ban nãy của Tịch Cửu Thần khi nhìn Ái Nhã, lúc chuyển sang Đường Tri Hạ lại mang thêm một tia bực bội. Người đàn ông này thầm nghĩ, người phụ nữ này bận tâm nhiều thế làm gì chứ? Chẳng phải cô rất muốn kiếm thêm chút tiền đó sao?
"Thế này đi! Tri Hạ có quyền tham gia, bởi vì năng lực của cô ấy quả thực xuất chúng. Ái Nhã, Tri Hạ, A Tát là những ứng viên sáng giá nhất, tôi sẽ phân công nhiệm vụ để tiến hànhđánh giá."
"Tùy cô quyết định!" Tịch Cửu Thần thản nhiên cất lời, rõ ràng là không muốn tham gia nữa, anh đứng dậy rời đi.
Anh vừa đi, tất cả mọi người trong phòng họp đều thở phào nhẹ nhõm. Áp lực nãy giờ đến thở mạnh cũng không dám thực sự đủ để họ chịu đựng rồi.
"Đường Tri Hạ, chúng ta cạnh tranh công bằng đấy, nếu cậu thắng được tôi, tôi sẽ nhường." Ái Nhã mang theo vẻ mặt mỉa mai cười nhạo.
"Không cần cậu nhường, dựa vào bản lĩnh của mỗi người đi!" Đường Tri Hạ lạnh lùng đáp trả.
Bình luận