Chương 4: Anh rể
Tô Lan Thời vừa hát vừa dùng giày cao gót trêu đùa gã m nhỏ bên rìa sân khấu, đẩy bầu không khí trong quán lên đến đỉnh điểm. Những kẻ có ý định với Tô Lan Thời đều rối rít chen lấn vây quanh, ai cũng muốn tạo chút ấn tượng trước mặt cô, biết đâu lúc cô vui vẻ lại muốn nhận nô lệ thì sao.
Ngặt nỗi Tô Lan Thời thực sự không có hứng thú. Sau khi hát xong hai bài, cô giẫm đôi giày cao gót đã bị liếm đến ướt sũng, dứt khoát bước xuống sân khấu.
Đám lẳng lơ kia thấy vậy thì chỉ biết tặc lưỡi tiếc nuối, sau đó cũng giải tán như ong vỡ tổ.
Tô Lan Thời quay lại quầy bar, vừa ngồi lên chiếc ghế cao thì thấy người pha chế đẩy đến trước mặt cô một ly rượu pha đặc biệt. Rượu có màu xanh lam nhạt chuyển sắc dần, miệng ly được viền một vòng muối tinh, nhìn qua là biết loại rượu rất mạnh.
"Tôi không gọi ly này." Tô Lan Thời nhìn ly rượu nói.
Người pha chế mỉm cười: "Thiên Thần Nguy Hiểm, khách ở phòng SVIP gọi đấy, mời cô uống."
Tô Lan Thời nhướng mày: "Anh biết là tôi không uống rượu người khác mời mà."
"Người ta là SVIP, tôi đâu dám từ chối thay cô."
Tô Lan Thời nhíu mày, nghiêng người nhìn về phía dãy phòng bao. Chỉ thấy trên hành lang trước phòng bao, thấp thoáng một người đàn ông với vóc dáng cao ráo, vạm vỡ đang tựa vào tường, nhìn về phía cô.
Ánh đèn trong quán bar khá mờ ảo, lại cách một khoảng tương đối xa nên Tô Lan Thời không nhìn rõ diện mạo của anh ta, chỉ biết đối phương đang ngậm điếu thuốc, tay bưng ly rượu. Thấy Tô Lan Thời nhìn sang, người đàn ông đó còn giơ ly rượu lên hướng về phía cô.
Đúng lúc này, quả cầu đèn phía trên sàn nhảy vừa vặn quét một vệt sáng qua người đàn ông đó. Tuy ánh sáng chỉ lưu lại trên người anh ta vỏn vẹn hai giây, nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để Tô Lan Thời nhìn rõ gương mặt đối phương.
Chết tiệt, lại là... Phó Hành!
Tim Tô Lan Thời thót lên một cái, theo bản năng lập tức quay người lại, lưng hướng về phía anh ta.
Vạn lần không ngờ tới, chồng của Tô Ngọc – anh rể của cô, lại xuất hiện ở loại quán bar này. Anh ta cũng là người trong giới sao?
Trong phút chốc, đầu óc cô rối bời.
Tô Lan Thời nhanh chóng nghĩ đến việc lúc nãy cô lên sân khấu hát, anh rể ở dưới đài chắc chắn đã nhìn thấy cô, nếu không thì đã chẳng mời cô uống rượu. Vậy anh ta có nhận ra cô không? Hay là không nhận ra?
Tối nay cô trang điểm rất đậm, lại đội tóc giả ngắn, rõ ràng là đã hóa trang rồi. Phó Hành và cô cũng mới chỉ gặp nhau một lần trong đám cưới, không hề thân thuộc với cô, đáng lẽ ra là không nhận ra mới đúng.
Sau khi phân tích như vậy, Tô Lan Thời nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Khi cô quay đầu nhìn lại lần nữa thì anh rể đã trở về phòng bao, trên hành lang không còn bóng dáng của anh ta nữa.
Cô âm thầm nhẹ nhõm, hỏi người pha chế: "Người đó thường xuyên đến đây lắm à? Sao trước đây tôi chưa từng gặp nhỉ?"
Người pha chế đã làm việc ở quán bar này nhiều năm nên biết rất nhiều chuyện. Thấy cô hỏi, anh ta liền nói: "Thời gian trước đó, Phó tổng là một S đỉnh cấp nhất trong giới đấy, một đống người khóc lóc cầu xin anh ấy nhận làm nô lệ. Lúc nhiều nhất, một lần anh ấy nhận bốn năm người liền. Nhưng nghe nói anh ấy chủ yếu là giáo huấn chứ hiếm khi làm tình với nô lệ. Hơn một năm trước nghe bảo anh ấy kết hôn nên muốn thu tâm để tiếp quản doanh nghiệp gia tộc, gần đây mới lại đến quán bar, cô chưa từng gặp cũng là bình thường."
Tô Lan Thời có chút bất ngờ, không ngờ người anh rể này của cô trước khi kết hôn lại chơi bời phóng túng đến thế.
Bưng ly "Thiên Thần Nguy Hiểm" trước mắt lên, Tô Lan Thời lắc lắc ly rượu, giọng điệu tùy ý hỏi: "Anh ta đã là S, tại sao lại mời tôi uống rượu?"
Động tác lau ly của người pha chế khựng lại, anh ta cười gượng hai tiếng rồi bảo: "Có lẽ là... đồng tính hút nhau?"
Tô Lan Thời lườm anh ta một cái, rõ ràng là không tin.
Người pha chế nhìn ngó xung quanh, đặt chiếc ly trong tay xuống rồi ghé sát vào cô một chút, nói nhỏ: "Tôi nghe nói, anh ấy từng giáo huấn một S thành một dâm M đấy."
Ánh mắt Tô Lan Thời trầm xuống, cô siết chặt ly rượu nói: "Ý anh là, anh ta nhắm trúng tôi rồi?"
Người pha chế thở dài: "Cô đúng là biết chộp ngay lấy điểm mấu chốt."
"Anh ta không phải đã kết hôn rồi sao?" Tô Lan Thời bình thản tường thuật lại sự thật này.
"Có lẽ anh ấy chỉ giáo huấn chứ không làm tình với nô lệ, vậy thì... không tính là ngoại tình chăng??"
"Hừ." Tô Lan Thời khinh bỉ cười lạnh.
Cuối cùng cô cũng không hề động vào ly rượu mà Phó Hành mời. Người đàn ông này nhìn qua là biết vô cùng nguy hiểm, Tô Lan Thời hiện tại chưa muốn có bất kỳ dây dưa nào với anh ta. Dù sao thì bây giờ cô vẫn đang phải ăn nhờ ở đậu, thiết lập hình tượng "gái ngoan" không thể để sụp đổ được.
Sau đó Tô Lan Thời cũng không nán lại nữa, thanh toán tiền rượu rồi vội vã rời đi.
Bình luận