Chương 74: Mang đồ ăn đêm cho anh
Lúc này trên màn hình điện thoại của cô hiện rõ một dòng chữ to:
【Tôi ở phòng, mang chút đồ ăn qua cho tôi.】
Ôn Dĩ Đồng tưởng mình bị ảo giác, nghiêm túc nhìn lại tin nhắn một lần nữa, đúng là Hách Vũ Thành thật.
Anh bị què hay tay gãy rồi sao, muốn ăn gì tự đi lấy, phải nhờ cô mang đến?
Mặc dù họ là đồng nghiệp, nhưng cũng chỉ là đồng nghiệp thôi mà, cô không phải bảo mẫu để lo chuyện đồ ăn cho anh.
Hơn nữa, lúc ở nhà ăn, khay của anh đâu có thiếu gì, không ăn no sao?
Dù nghĩ cách nào, Ôn Dĩ Đồng cũng không hiểu nổi lý do anh nhờ mình mang đồ ăn, chỉ thấy vô lý hết sức.
Cô vốn định bỏ qua chuyện này, nhưng lăn lộn trên giường một lúc vẫn thấy bồn chồn.
Hách Vũ Thành là sếp trực tiếp của cô ở viện nghiên cứu, nếu cô làm mất lòng anh, chẳng may anh có “đá xéo” cô thì sao?
Hơn nữa, anh vốn là người khá nhỏ mọn, trước đây cô và anh từng xảy ra vài hiểu lầm, anh đến giờ vẫn nhớ, còn chuyện “cào lưng” nữa…
Nghĩ tới đó, Ôn Dĩ Đồng rùng mình, dù lòng không muốn, cô vẫn chậm rãi ngồi dậy khỏi giường.
Thôi kệ, “thái tử dạ to có thể chứa được thuyền”, cô không cần so đo với người nhỏ nhen như Hách Vũ Thành. Chỉ là mang chút đồ ăn, nhiều lắm cũng chỉ mất hai mươi phút, không phải chuyện lớn.
Ngô Khiêm tắm xong ra, thấy Ôn Dĩ Đồng mặc áo khoác chuẩn bị ra ngoài, ánh mắt thoáng ngạc nhiên:
“Dĩ Đồng, muộn thế này cậu đi đâu vậy?”
“À, tôi hơi đói, đi xem căng tin còn đồ ăn không.”
Nói xong, cô mở cửa đi ra.
Ngô Khiêm nghe tiếng đóng cửa, thấy hơi lạ, ăn của cô từ khi nào lại ít vậy nhỉ? Hay hôm nay làm việc mệt hơn nên ăn nhiều hơn bình thường?
Cô lắc đầu, không nghĩ nữa.
Ôn Dĩ Đồng đi thẳng tới căng tin, may mà căng tin hàng ngày vẫn chuẩn bị một chút đồ ăn đêm, tuy không phong phú bằng bữa tối, nhưng đủ no bụng.
Cô mang mì trơn cho Hách Vũ Thành, rồi tiến tới phòng anh.
Trước cửa phòng 305, cô gõ cửa, tay vẫn giữ khay mì.
Hách Vũ Thành đang ngồi trong phòng, nghe tiếng gõ liền đứng dậy nhanh chóng.
Sau khi nhắn tin cho cô xong, anh đã ngồi trên ghế sofa, mặc áo choàng tắm mà cô thấy lần trước khi vào phòng anh.
Khu vực hành lang phòng anh có một chiếc gương, khi đi tới anh cố ý soi một chút, dùng tay nới cổ áo, rồi mới giả vờ vô tình mở cửa.
Cánh cửa từ bên trong mở ra, dáng cao ráo của Hách Vũ Thành hiện ra trước mắt cô.
Ôn Dĩ Đồng chỉ liếc qua một cái rồi ngay lập tức nhìn đi chỗ khác.
Người đàn ông này là sao vậy, ra mở cửa mà lại mặc hở như thế?
Cơ ngực lộ ra lớn như vậy là sao?!
“Đây, đồ anh cần.”
Cô đưa khay mì ra, không có ý định bước vào, vẫn cúi gằm đầu, không dám nhìn anh.
Dù giờ đã khuya, hành lang vắng người, nhưng ai biết có ai ra ngoài không, cô vẫn cố giữ khoảng cách.
Phòng ngừa Mộ Vãn Thanh nhìn thấy, lại bị lôi vào rắc rối.
Hách Vũ Thành nhìn cô cố tình tránh ánh mắt mình nửa người trên, khẽ cười, đưa tay lấy khay mì đồng thời nói:
“Ôn tiểu thư sợ gì, chẳng phải đã từng gặp rồi sao, lần trước cô còn rất táo bạo mà?”
Ôn Dĩ Đồng nghe xong mặt đỏ bừng, cô biết ngay người đàn ông này rất nhớ dai!
Cô lùi lại một bước:
“Đã lấy được đồ ăn, tôi đi trước đây.”
Nói xong định quay đi, cổ tay cô bị người đàn ông phía sau nắm lại.
“Vội gì, ở lại ăn với tôi đi.”
Trái tim Ôn Dĩ Đồng bỗng thắt lại, không biết anh lại đang chơi trò gì nữa đây.
Bình luận