Chương 59: Muốn chết luôn cho rồi
Tô Bối Nhĩ hoảng sợ đến cực điểm, không ngừng lắc đầu và lùi lại:
“Không! Tôi không làm gì sai cả, tại sao phải đi với các người? Tôi không đi! Các người không được ép tôi!”
Cảnh sát chẳng thèm nghe cô ta nói nhảm, thấy cô không phối hợp liền rút còng tay ở bên hông ra.
“Hy vọng cô hợp tác. Nếu thật sự bị oan, chúng tôi sẽ trả lại công bằng cho cô.”
Nghe thấy hai chữ “công bằng”, Tô Bối Nhĩ càng hoảng loạn.
“Mẹ! Mẹ nói đi! Chúng ta là người nước ngoài, không hiểu luật pháp ở đây, tất cả là Ôn Dĩ Đồng vu oan cho con! Mẹ mau nói đi!”
Tần Yến cũng muốn kéo con gái lại, nhưng khi thấy còng tay sáng loáng được đưa tới, bà có thể làm được gì chứ?
Cuối cùng, bà chỉ có thể trơ mắt nhìn đứa con gái cưng của mình bị áp giải đi.
Lưu Quế Chi nghe thấy cảnh sát gọi tên mình liền muốn chuồn ra sau lưng đám đông, nhưng càng lén lút thì càng bị chú ý.
“Lưu Quế Chi?”
Toàn thân bà run rẩy:
“Các đồng chí cảnh sát, tôi thật sự không biết gì hết! Tôi sẽ đi theo các người, cái gì tôi cũng nói hết!”
Quả thật bà không hề biết chuyện Tô Bối Nhĩ làm, tất cả đều là do Tô Bối Nhĩ tự ý gây ra.
Thấy bà hợp tác, cảnh sát cũng không còng tay.
Ba người bị gọi tên, hai người đã bị áp giải đi, chỉ còn lại Giang Dự Hành.
Anh ta không ngờ Ôn Dĩ Đồng sẽ gọi cảnh sát tới, còn kéo cả anh vào!
Lưu Quế Chi lại còn ngu ngốc gọi tên anh, giờ anh có muốn chuồn cũng không chuồn nổi.
Buổi tiệc từ thiện xa hoa rốt cuộc lại kết thúc theo cách này, khiến khách mời đều xì xào bàn tán cảm thán.
Ôn Dĩ Đồng nhìn Giang Dự Hành bị cảnh sát đưa đi, cũng xoay người định rời khỏi hội trường.
“Đi đâu?”
Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai. Hách Vũ Thành đi ngay sau lưng cô, khẽ hỏi.
Cô hơi ngẩn ra, thành thật đáp:
“Về viện nghiên cứu.”
Từ sau khi quyết định ly hôn, cô không còn trở về biệt thự nữa. Những thứ quan trọng cũng đã thu dọn hết, không cần quay lại.
Hách Vũ Thành gật đầu:
“Vừa đúng đường, tôi đưa cô về.”
Ôn Dĩ Đồng có chút bất ngờ. Giờ này đã khá muộn rồi, anh cũng muốn đến viện nghiên cứu sao?
“Không cần đâu, Hách tiên sinh. Tôi tự về được.”
Cô không muốn lần nào cũng ngồi xe anh, nợ ân tình càng nhiều càng khó trả.
Hách Vũ Thành nghe vậy không dừng bước mà cười nhạt:
“Vừa mới giúp cô xong, giờ lại định vạch ranh giới với tôi à?”
Câu nói khiến Ôn Dĩ Đồng lúng túng.
Đúng là vừa rồi anh đã giúp cô “thoát vây”, nhưng cô thật sự không hiểu điều đó liên quan gì đến việc có ngồi xe anh hay không…
Dù trong lòng hơi khó hiểu, cô vẫn im lặng theo anh ra ngoài, kéo cửa xe và ngồi vào ghế sau.
Trần Vũ lái xe, cô và Hách Vũ Thành ngồi hàng ghế sau.
Cô… quên cài dây an toàn.
Xe chạy thẳng hướng viện nghiên cứu, đường đi êm ru, Ôn Dĩ Đồng dần thả lỏng đôi chút.
Không ngờ, khi đến ngã tư quẹo, xe bất ngờ thắng gấp rồi rẽ gắt.
Cô không kịp phản ứng, cả người theo quán tính ngã nhào sang phía Hách Vũ Thành.
Cô cố lấy mũi chân bám chặt sàn xe, nhưng hoàn toàn vô dụng.
“Bịch!” — cô đâm sầm vào ngực anh.
Chết dở là ngực cô lại đúng lúc ép chặt vào cánh tay rắn chắc của anh!
Vì cú va đập quá mạnh, áo cô bị kéo lệch, rồi —
“Tách!”
Khuy áo trước ngực bật tung ra một cách vô cùng xấu hổ.
Ôn Dĩ Đồng chỉ muốn đào hố chui xuống.
Cô thật sự muốn chết luôn cho rồi.
Bình luận