Chương 21: Thỏa thuận đồng cư

"Không phải?" Mặt Hứa Lưu Nguyệt lộ vẻ không hiểu.

Trong sách đâu có nói như thế đâu.

Trong sách chẳng phải nói sáu người bọn họ ở bên nhau, đoàn kết yêu thương, sống những ngày tháng vui vẻ không biết xấu hổ sao?

Không chỉ Hứa Lưu Nguyệt mờ mịt, màn đạn cũng mờ mịt theo.

Sao có thể như thế được! Anh ta rõ ràng chính là thú phu chưa cưới của Cố Tô! Anh ta bây giờ lại đến cả cái này cũng không thừa nhận! Anh ta phản bội Tô Tô rồi! A! Cái gã đàn ông tồi này, anh ta lại phản bội Tô Tô, anh ta tiêu đời rồi! Cả đời này anh ta đừng mong nhận được sự tha thứ của Tô Tô nữa!

Cần sự tha thứ của mấy người chắc? Người ta đều đã nói không phải rồi, Giáo sư Xà chưa bao giờ thừa nhận cả, chỉ có đám Tử Tô mấy người nhảy đổng lên thôi.

"Không phải." Xà Xà lắc đầu, "Trước đây có bàn chuyện, nhưng chưa đính ước."

Hứa Lưu Nguyệt "Ồ" một tiếng: "Thế là tạm thời chưa phải thôi."

Tức là vẫn chưa có danh phận chứ gì.

"Sau này cũng sẽ không phải." Xà Xà với gương mặt nghiêm túc nhìn Hứa Lưu Nguyệt.

Anh cũng không biết mình đang bướng bỉnh cái gì, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới việc Hứa Lưu Nguyệt muốn đuổi anh đi, bảo anh đi tìm Cố Tô là trong lòng anh lại bực bội.

Suy ngẫm một hồi, anh quy kết nguyên nhân là do —— nữ nhân này quá thiếu ý thức giao ước.

Dù cho là giao ước bằng miệng thì cũng là giao ước, cô ấy cứ nói hủy ước là hủy ước như vậy là không được.

Anh đứng dậy đi tìm túi của mình.

Với tư cách là một giáo viên, anh có thừa cách để bắt những học sinh không nghe lời ngoan ngoãn nghe lời.

Nhìn anh lấy giấy bút ra viết chữ, động tác xử lý con lươn của Hứa Lưu Nguyệt khựng lại một chút, ghé đầu nhìn một cái, chỉ nhìn thấy bốn chữ lớn —— Thỏa thuận đồng cư.

Thỏa thuận đồng cư?

Cái đồ này có đàng hoàng không vậy?

Đặt con lươn lên lửa nướng, Hứa Lưu Nguyệt rửa sạch tay dịch lại gần.

Tràn ngập cả một trang giấy, anh vẫn chưa viết xong, vừa viết vừa suy nghĩ, thêm vào các điều khoản.

Từ ăn uống vệ sinh, đến ăn mặc ở đi lại, hai người đều phân chia trách nhiệm riêng biệt, điều khoản đầu tiên chính là bất kỳ bên nào cũng không được đơn phương xé bỏ bản hợp đồng này.

"Được rồi đấy." Hứa Lưu Nguyệt người đã quen sống ở thời tận thế này thực ra đều không quá tin tưởng vào thứ gọi là hợp đồng nữa.

Hôm nay có đồ ăn thì hai người có thể hợp tác, ngày mai không có đồ ăn nữa, không chừng sẽ đâm dao sau lưng nhau.

Người ăn thịt người cũng không phải chưa từng xảy ra.

Hợp đồng, ở thời tận thế chỉ là một tờ giấy nháp.

Nhưng thấy Xà Xà nghiêm túc và coi trọng như vậy, cô không dám bảo thứ này chỉ là giấy nháp.

"Cô xem xem có vấn đề gì không." Xà Xà đặt bút xuống, đưa tờ giấy cho Hứa Lưu Nguyệt.

Hứa Lưu Nguyệt nhìn dòng chữ chằng chịt, lười đọc: "Tôi không biết chữ."

"Tôi biết cô biết chữ." Xà Xà nói.

Hứa Lưu Nguyệt: Thế là không thèm cho tôi chút thể diện nào luôn đúng không?

Ha ha ha —— Giở trò ăn vạ thất bại rồi.

Hứa Lưu Nguyệt vẫn chưa quá hiểu Xà Xà rồi, học sinh chúng tôi dùng hết mười tám võ nghệ cũng không thể trốn thoát khỏi tay Giáo sư Xà đâu, cô ta lại hòng phản bác chuyện Giáo sư Xà đã quyết định, dũng cảm thật đấy.

Xà Xà đưa bút cho Hứa Lưu Nguyệt.

Hứa Lưu Nguyệt cầm lấy thỏa thuận đồng cư, ngẩng đầu nhìn Xà Xà, không nhận lấy bút.

Xà Xà nhìn chằm chằm Hứa Lưu Nguyệt, cũng không thu bút lại.

Nhìn nhau, giống đối trì hơn.

"Cô đang lo lắng điều gì?" Xà Xà hỏi.

Hứa Lưu Nguyệt mím mím môi, không nói rõ được đang lo lắng điều gì, nhưng chuyện ký hợp đồng thế này có khác gì tự bán mình đâu?

Thế giới thú nhân đâu phải thời tận thế, ký hợp đồng rồi là phải chịu trách nhiệm đấy.

Đặc biệt là Xà Xà trông có vẻ lại là một người rất nguyên tắc nghiêm túc.

"Lo lắng tôi sẽ bám lấy cô sao?" Xà Xà hỏi.

Màn đạn đã nổ tung rồi.

Anh trai anh trai anh trai bây giờ anh thật sự không phải đang bám lấy người ta sao?

Hứa Lưu Nguyệt rốt cuộc đang giả vờ cái gì thế? Đó là giáo sư vĩnh viễn duy nhất của Đế quốc, nhà thiết kế cơ giáp thiên tài (trẻ tuổi nhất) đấy, mau ký đi chứ!

Nhưng bây giờ là chương trình hẹn hò, họ đang sinh tồn, năng lực của nhà thiết kế cơ giáp thiên tài đâu có nhiều dư địa để phát huy đâu, Hứa Lưu Nguyệt do dự cũng là bình thường mà?

Hứa Lưu Nguyệt nghĩ đi nghĩ lại, Xà Xà nói cũng có lý.

Chắc là Xà Xà lo lắng cô sẽ bám lấy anh ta.

"Ký thì ký." Hứa Lưu Nguyệt nhận lấy bút từ tay Xà Xà, nét chữ rồng bay phượng múa để lại tên của mình: "Bây giờ hài lòng rồi chứ?"

Một bản làm thành hai bản, mỗi người giữ một bản.

Xà Xà gật gật đầu: "Bây giờ chiên trứng nhé?"

Hứa Lưu Nguyệt: Tôi đúng là thiếu nợ anh mà!

"Tôi tìm thấy một bãi dừa, ngày mai dẫn cô đi hái dừa."

Ánh mắt Hứa Lưu Nguyệt sáng lên, cô cảm thấy có lẽ mình có thù với nước biển.

Hai lần định dùng nước biển làm muối, trích xuất nước ngọt đều bị người đàn ông của Cố Tô ngắt quãng.

Cô có chút bị PTSD với nước biển rồi, nếu có dừa thì tạm thời không ăn muối cũng không sao.

Nghĩ như vậy, Hứa Lưu Nguyệt hớn hở gật đầu đồng ý.

Thế mà ký rồi sao? Có phải cô ấy quá dễ nói chuyện rồi không?

Chỉ có tôi phát hiện ra, bản thỏa thuận đồng cư đó không có thời hạn sao?

Chắc chắn là trong thời gian chương trình rồi, cô không phải là muốn bảo Giáo sư Xà cố ý tính toán Hứa Lưu Nguyệt ký bản thỏa thuận trọn đời đấy chứ? Đừng nằm mơ nữa, đó là Giáo sư Xà đấy!

Nhưng mà, bản thỏa thuận đó đúng là không ghi thời hạn thật mà, Giáo sư Xà trước nay luôn cẩn trọng, sao lại có sự sơ suất như thế được?

Thế thì không phải là sơ suất rồi, chèo thuyền được rồi chèo thuyền được rồi!

Xà Xà cẩn thận thu dọn thỏa thuận thật tốt, quay lưng về phía Hứa Lưu Nguyệt nhét vào ngăn trong của balo.

Hứa Lưu Nguyệt nhìn một cái: "Tôi còn có thể ăn trộm cái thứ đó của anh chắc?"

Còn quay lưng lại nữa chứ, thật là hẹp hòi.

"Khó nói lắm." Xà Xà không chút nương tay: "Vừa rồi cô đã muốn đuổi tôi đi rồi, tôi đều nghe ra hết cả."

Hứa Lưu Nguyệt: "Anh nghe nhầm rồi."

"Tôi không ngốc."

Hứa Lưu Nguyệt đập quả trứng trĩ hoang lên phiến đá đã nướng nóng, mượn tiếng "Xèo xèo" giả vờ như không nghe thấy lời Xà Xà.

Xà Xà không miễn cưỡng, ngoan ngoãn yên lặng ăn xong bữa tối, liền ra tay với khúc gỗ tròn kia.

Trước đó đã nói làm bàn ghế, lúc này khoảng thời gian tới lúc trời tối vẫn còn một lúc, có thể làm ra cái hình thù sơ khai.

Bàn thì không dễ làm, ghế đẩu thì lại rất tiện, chỉ cần cưa gỗ tròn ra thành từng đoạn từng đoạn là có thể dùng làm ghế đẩu rồi, muốn làm ghế tựa cũng tiện, vẽ ra đường nét tựa lưng, đục bỏ phần gỗ thừa đi là xong.

Sức lực cuồn cuộn của con đực mà không làm việc này thì hơi lãng phí quá rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, Giáo sư Xà tuy là một kẻ mù tịt sinh hoạt, nhưng dáng vẻ nghiêm túc đúng là khá đẹp trai.

Thế mà còn cần cô phải nói sao, gã con đực này vừa có EQ vừa có IQ, vừa có phong độ vừa có IQ này còn có người đuổi theo, tất cả đều trông cậy vào sức hút tập trung cao độ lúc anh ấy làm việc đấy.

Ánh mắt Hứa Lưu Nguyệt cũng rơi trên người Xà Xà, người đó hí hoáy với khúc gỗ, vẻ mặt thành kính, khiến người ta không khỏi nghi ngờ thứ trên tay anh không phải là gỗ mà là cơ giáp đỉnh cao.

Xà Xà làm đồ thủ công đúng là có tay nghề, không tốn bao nhiêu thời gian đã xử lý ra hai cái ghế tựa, đẩy một cái tới bên cạnh Hứa Lưu Nguyệt: "Cô ngồi thử xem."

Hứa Lưu Nguyệt ngồi xuống ghế một chút, chỉ chỉ vị trí thắt lưng phía sau: "Ở đây cần có chút chống đỡ thì sẽ dễ chịu hơn một chút."

Xà Xà gọt bớt một chút gỗ, ghép vào trên ghế, lại đẩy qua: "Thử lại xem."

Đừng thử nữa! Đừng thử nữa! Có nguy hiểm đấy, mau chạy đi!

Trời ơi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Chỗ người khác cũng nguy hiểm như thế này sao? Hay là vị trí khu cắm trại Hứa Lưu Nguyệt chọn lại xui xẻo đến thế?

Đăng nhập