Chương 20: Tôi không phải vị hôn phu của Cố Tô

Hứa Lưu Nguyệt thuận lợi thông qua tinh tuần tìm được chỗ dừng chân của Lục Lâm.

Người gọi anh ta đi chính là Cố Tô.

Cố Tô nói có chút chuyện muốn thảo luận với anh ta, bảo anh ta qua đó một chuyến.

Anh ta đúng là ngoan ngoãn, Cố Tô bảo anh ta đi, anh ta xoay người đi liền, nhìn thấy Lục Lâm đi vào nhà đá của Cố Tô, Hứa Lưu Nguyệt mới tắt tinh tuần.

Tức giận rồi chứ gì! Một câu của Tô Tô, Lục Tướng quân lập tức quay đầu đi không một lời thừa thãi, để tôi xem cô còn có cách gì quyến rũ nam thú nhân nữa!

Xem đi, tiếp tục rình mò đi! Tốt nhất là nhìn thấy Lục Tướng quân và Tô Tô tâm đầu ý hợp, tôi xem cô còn giả vờ thế nào được nữa?

Fan của Cố Tô chưa xong đúng không? Mấy người đã gây ra trò cười lớn chừng nào rồi mà còn chưa chịu yên chuyện? Đế quốc công khai chỉ trích, Cố Tô thật sự có thể diện quá nhỉ! Tôi đều không muốn thừa nhận cùng nằm trong một giới idol với mấy người nữa, mất mặt chết đi được!

Hũ gốm bị đá gõ thủng một lỗ, tạm thời không gánh nước được, nhưng làm đồ đựng thì vẫn không thành vấn đề.

Hứa Lưu Nguyệt ôm hũ gốm lật đá bên mép nước.

Bắt hải sản? Rốt cuộc còn cái gì mà cô không biết nữa thế?

Tôi đã nói đến mệt rồi, nhưng cô xuất sắc như vậy thì tôi lại nói thêm lần nữa nhé, Hứa Lưu Nguyệt, cô chính là thần của tôi!

Bàn tay Hứa Lưu Nguyệt chộp lấy một con bạch tuộc, trước khi tua cuốn của bạch tuộc dính vào tay cô, cô đã quật mạnh nó vào trong hũ.

Mức độ dùng lực khiến người ta không khỏi nghi ngờ cô đang coi con bạch tuộc đó thành Lục Lâm và Triều Tịch Trì.

A a a a —— Cua không thể ném như thế được, sẽ làm gãy càng cua mất!

Móng tay chúa cũng không thể ném như thế, vỡ vỏ rồi thì không ngon đâu!

Ốc biển —— ném thì ném đi, cái vỏ đồ này cứng lắm.

Ốc biển: Vì tớ mà nở hoa!

Hứa Lưu Nguyệt bắt được nửa hũ hải sản, tính khí cũng giảm bớt theo sự gia tăng của thành quả thu hoạch.

"Thế này thôi vậy." Trên đường Hứa Lưu Nguyệt trở về còn tiện tay chặt hai cây tre, một tay ôm hũ gốm, một tay xách cây tre đi về, trên đường để lại vệt kéo dài.

Trở lại hang đá, Hứa Lưu Nguyệt để hải sản sang một bên, ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu chẻ tre.

Cô muốn ăn hải sản hấp, cần một cái vỉ hấp.

Cành tre được cô rập rình ba hai cái đã đan thành một cái vỉ tre đơn sơ, ướm thử kích thước trong hũ gốm, tầng dưới cho nước, đặt vỉ tre lên, cho một số loại thân mềm có vỏ lên vỉ tre để hấp.

Mới không bao lâu, mùi thơm tươi ngon của hải sản đã bay ra ngoài.

Bạch tuộc cũng được làm sạch sẽ, trên phiến đá quét một lớp mỡ sói, bạch tuộc được thả lên phiến đá nướng, rắc thêm muối và tỏi rừng băm nhỏ.

Ra lò!

Tôi đều phải nghi ngờ có phải mình đang xem chương trình ẩm thực không nữa rồi.

Đâu có thể nào, mấy nam thú nhân kia đều đã bắt đầu gặm rễ cây với vỏ cây rồi kìa.

Toàn là những người kiệt xuất trong các ngành nghề, tôi còn tưởng họ tới hành tinh A13 có thể như cá gặp nước cơ, kết quả từng người còn chẳng sống thong dong bằng Hứa Lưu Nguyệt, hết thần idols rồi.

Cái này có gì mà phải hết thần idols, ngành nghề có chuyên môn riêng chứ, giống như Giáo sư Xà ấy, ban đầu anh ấy chẳng phải cũng không bắt được con mồi, còn tự làm mình té ngất sao.

Học sinh Đại học Đế quốc bày tỏ, đừng có nhắc đến lịch sử đen của Giáo sư Xà, chúng ta vẫn có thể làm cư dân mạng, nhưng nói đi cũng phải nói lại, toàn bộ hành tinh A13 này không có ai sống thong dong hơn Hứa Lưu Nguyệt đâu nhỉ?

Sau khi thưởng thức một bữa tối phong phú, Hứa Lưu Nguyệt đang chuẩn bị dọn dẹp bãi chiến trường thì nghe thấy một trận tiếng "Cục cục tác".

Cô quay đầu nhìn về phía hàng rào, liền thấy con trĩ hoang đó ngẩng đầu ỡm ngực, oai phong lẫm liệt đi dạo trong hàng rào, thấy cô nhìn sang, còn ngó vào tổ gà một cái.

Hứa Lưu Nguyệt đi tới kiểm tra, trong tổ gà đang nằm yên lặng một quả trứng trĩ hoang.

Vỏ trứng hơi mềm, chắc là do lần đầu tiên.

"Được đấy." Hứa Lưu Nguyệt giơ tay xoa xoa đầu trĩ hoang một cái: "Tạm thời không ăn mày nữa, hôm nào mày không đẻ trứng nữa rồi mới ăn."

Tôi lại có thể nhìn thấy sự tuyệt vọng trên mặt một con gà.

Những ngày tháng đi làm tốt đẹp cũng là để cho trĩ hoang trải nghiệm rồi.

Xà Xà chính là trở về vào lúc này, đi tay trắng trở về, có chút nản lòng.

Trở về thấy hũ gốm dùng làm nồi đã trống rỗng, trên mặt đất chỉ còn lại một đống vỏ hải sản, sắc mặt càng tệ hơn.

Có thể nhìn thấy bằng mắt thường là có chút tủi thân.

Anh hơi cúi đầu, ánh mắt rơi trên mặt Hứa Lưu Nguyệt, trong mắt mang theo sự tố cáo rõ ràng.

Hứa Lưu Nguyệt bị anh nhìn chằm chằm, không hiểu sao có chút tật giật mình.

Vừa rồi lúc ăn cơm, cô đúng là đã quên mất Xà Xà thật.

Lúc này người về rồi cô mới nhớ ra.

Cô đã hứa với Xà Xà sẽ để Xà Xà ăn no.

Hơn nữa hôm nay cô còn làm hỏng cái hũ gốm mà Xà Xà vất vả lắm mới làm ra được.

Càng tật giật mình hơn.

"Cái đó, trĩ hoang đẻ trứng rồi, tôi chiên trứng cho anh nhé?" Cô giơ quả trứng trĩ hoang trên tay lên, ướm hỏi.

Nghĩ đến món trứng xào tỏi rừng thơm phức, Xà Xà nuốt ừng ực một ngụm nước bọt, khí thế liền yếu đi một chút: "Chỉ có một quả thôi sao?"

"Tôi còn cố ý để lại cho anh một con lươn nữa, tôi nướng cho anh nhé?"

Đừng tin cô ta, cô ta lừa anh đấy!

Tôi vừa rồi tận tai nghe thấy cô ta nói "Con lươn này ăn không hết rồi, để lại mai ăn đi!" Hoàn toàn không phải cố ý để lại cho anh đâu!

Sắc mặt Xà Xà dịu đi đôi chút: "Được."

Trong khuôn viên Đại học Đế quốc liên tiếp vang lên những tiếng than khóc.

Giáo sư Xà của tôi ơi, não của anh đâu rồi? Anh nhìn kỹ lại nữ nhân này xem! Cô ta lừa anh đấy!

Làm sao để cứu anh đây, giáo sư ngốc nghếch ngọt ngào của tôi.

Hứa Lưu Nguyệt, cô đừng lừa nữa, cô nói cái gì anh ấy cũng tin kìa!

"Cái hũ gốm này hỏng rồi." Hứa Lưu Nguyệt nói xong, ánh mắt chớp chớp, lại bổ sung thêm: "Lục Lâm vốn dĩ nhìn tôi không vừa mắt, anh biết rồi đấy."

Cô mím mím môi, lại nói: "Mấy vị hôn phu đó của Cố Tô, đều nhìn tôi không vừa mắt."

Xà Xà trở về liền bắt tay vào làm bàn ghế, nghe thấy lời Hứa Lưu Nguyệt, ánh mắt rơi trên hũ gốm: "Là Lục Lâm làm sao?"

"Ừm." Hứa Lưu Nguyệt gật đầu.

Đôi mắt Xà Xà trong một khoảnh khắc biến thành đồng tử dựng đứng, nhưng lại rất nhanh khôi phục như ban đầu: "Ngày mai làm cho cô cái mới."

Hứa Lưu Nguyệt: Tôi là có ý này sao?

"Thực ra họ nói đúng đấy, hay là anh vẫn nên qua chỗ Cố Tô đi, anh dù sao cũng là thú phu chưa cưới của cô ta, cứ ở lại chỗ tôi mãi, sau này những ngày tháng của anh bên cạnh Cố Tô sẽ không dễ sống đâu."

Động tác chặt gỗ của Xà Xà khựng lại: "Chuyện này thì có liên quan gì tới Cố Tô?"

Hứa Lưu Nguyệt: "Anh thật sự biết quy tắc chương trình không vậy? Đây là chương trình hẹn hò."

"Biết." Xà Xà nói, "Nhưng đây là livestream, tôi ở lại chỗ cô là vì hợp tác với cô, Cố Tô nếu như vì vậy mà hiểu lầm tôi"

Những lời phía sau Xà Xà không nói ra, nhưng đã khiến cho tất cả khán giả đang xem livestream đều hiểu được ý tứ chưa nói hết của anh.

Anh là ở trước ống kính livestream đề xuất hợp tác với Hứa Lưu Nguyệt.

Đã nói hợp tác là hợp tác, hành vi cử chỉ không có một chút gì quá trớn.

Nếu đã như vậy, người ngoài còn muốn hiểu lầm thì đó là do họ không lý trí rồi.

Anh ngẩng đầu nhìn Hứa Lưu Nguyệt, rất nghiêm túc nói: "Hơn nữa, tôi không phải là thú phu chưa cưới của Cố Tô."

Anh thực ra không quá hiểu tại sao mình lại phải nói câu này, nhưng anh không phải kẻ ngốc, anh có thể nghe ra Hứa Lưu Nguyệt muốn đuổi anh đi, muốn đẩy anh sang phía Cố Tô, trong lòng anh có chút không bực bội.

Anh không làm rõ được những quanh co trong lòng này, không bực bội thì nói ra thôi.

Đăng nhập