Chương 377: Hai người làm gì trên giường vậy!
Cố Hi Viện bưng ly rượu, ánh mắt chăm chú nhìn Lạc Tinh Nghiên, từng bước tiến lại gần, trong mắt mang theo sự chờ mong rõ rệt.
Đột nhiên, thân thể bị người ta đụng phải. Cố Hi Viện ngẩng đầu lên, vừa muốn buông lời khó nghe, nhìn thấy người tới, những lời sắp thốt ra lập tức nuốt ngược vào trong.
Khương Ly mỉm cười nói: “Hi Viện, xin lỗi nhé, bác hơi say, đứng không vững.”
Cố Hi Viện trong lòng chửi thầm, nhưng ngoài mặt vẫn phải cười xã giao: “Không sao đâu bá mẫu, người vẫn ổn chứ ạ?”
“Bác hơi đau đầu, cháu dìu bác qua chỗ kia ngồi đi.” Khương Ly thật thà nói.
Cố Hi Viện vốn chỉ muốn khách sáo một chút, không ngờ Khương Ly thật sự bảo mình dìu.
Nghĩ đến căn biệt thự bọn họ đang ở là của Cố Học Tranh, Cố Hi Viện chỉ có thể nhẫn nhịn. Dù sao nếu từ chối thẳng thừng đắc tội với bà ta, không chừng liền lập tức bị đuổi ra ngoài.
Khương Ly xưa nay không phải người dễ chọc.
“Vâng.” Cố Hi Viện vừa nói, vừa đặt hai ly rượu sang một bên, nói với người hầu: “Trông chừng giúp tôi.”
“Vâng, thưa tiểu thư.” Người hầu cung kính đáp.
Dặn dò xong, Cố Hi Viện dìu Khương Ly đi nghỉ ngơi.
Khương Ly thần sắc như thường liếc nhìn ly rượu, sau đó mặc cho Cố Hi Viện đỡ mình rời đi.
Dìu Khương Ly ngồi xuống ghế sofa, Cố Hi Viện lập tức tìm lý do để rời đi, quay lại cầm hai ly rượu lên, đi về phía Lạc Tinh Nghiên.
Lạc Tinh Nghiên không quen những người đó, cũng không muốn giao thiệp với bọn họ, nên cứ ngồi đó nói chuyện với Cố Tùng Bách.
“chị Tinh Nghiên.”
Nghe thấy cách xưng hô xa lạ này, Lạc Tinh Nghiên ngẩng đầu lên, liền thấy Cố Hi Viện mặt mày mang ý cười nhìn cô.
Nhớ đến những lời của cô ta hôm đó, lại nhìn nụ cười của Cố Hi Viện, trong đầu Lạc Tinh Nghiên bỗng hiện lên một câu: Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Thấy cô không nói gì, Cố Hi Viện làm nũng nói: “chị Tinh Nghiên, chúng ta là chị em họ, đều là người một nhà cả, trò chuyện với em một chút đi.”
Lạc Tinh Nghiên khẽ mỉm cười: “Chủ yếu là chúng ta không thân, cũng không biết có thể nói gì.”
Lạc Tinh Nghiên không muốn tiếp xúc nhiều với cô ta, luôn cảm thấy người phụ nữ này không có ý tốt.
Thấy vậy, Cố Tùng Bách tốt bụng nói: “Tinh Nghiên, cháu và Hi Viện tuổi tác tương đương nhau, tiếp xúc nhiều hơn, cũng sẽ có nhiều chủ đề chung hơn.”
“Đúng vậy, chúng ta đều là người một nhà, thật ra em luôn khao khát có một người chị.” Cố Hi Viện mỉm cười nói.
Cố Tùng Bách đứng dậy, mỉm cười nói: “Anh không quấy rầy hai đứa tâm sự nữa, anh đi tìm ông nội đây.”
Nói xong, Cố Tùng Bách ánh mắt mang theo ý cười rời đi.
Thấy ông ta rời đi, Lạc Tinh Nghiên buồn bực, hai người trò chuyện đều đi cả rồi, vẫn nên nhanh chóng đi tìm Khương Ly thì hơn.
“chị Tinh Nghiên, chúng ta uống một ly đi.” Cố Hi Viện cong cong khóe mắt, tươi cười nói.
Vừa nói, Cố Hi Viện vừa đưa ly rượu tới trước mặt cô.
Nhìn bộ dáng mặt mày tươi cười của cô ta, nhớ lại những lời nói cay độc sau lưng hôm đó, Lạc Tinh Nghiên còn lo lắng, ly rượu này có phải đã bỏ thêm thứ gì hay không.
Nhưng nghĩ lại, hôm nay là ngày đại thọ của lão gia tử nhà họ Cố, lại là nhà của chính bọn họ, cô ta chắc không dám làm loạn chứ.
“Hôm nay tôi thấy hơi khó chịu trong người, không muốn uống rượu.” Lạc Tinh Nghiên uyển chuyển từ chối.
Tuy rằng nghĩ Cố Hi Viện đại khái không dám gây chuyện ở đây, nhưng cô vẫn muốn cẩn thận một chút.
Cố Hi Viện ngồi xuống bên cạnh cô, làm nũng nói: “Tỷ, có phải chị không thích em không? Tuy rằng chúng ta tiếp xúc không nhiều, nhưng dù sao cũng là người một nhà. Người ta nói uống rượu vào quan hệ sẽ thân thiết hơn, chị muốn xa lạ với em như vậy sao?”
“Tôi không có ý đó, hôm nay tôi quả thật hơi khó chịu.” Lạc Tinh Nghiên mỉm cười khước từ.
“Vậy uống nửa ly thôi nhé. Trước đây em từng bất kính với chị, cha mẹ em đều phê bình em rồi, bảo em tìm cơ hội xin lỗi chị thật tốt. Chị nếu một ngụm cũng không uống, lát nữa chắc chắn em sẽ bị mẹ mắng, còn bị cắt tiền tiêu vặt nữa cho xem.”
Lạc Tinh Nghiên nghe thấy lời này, còn muốn nói gì đó, liền thấy điện thoại réo lên tiếng tích tích.
Tùy ý mở tin nhắn ra, khi nhìn thấy nội dung bên trong, ánh mắt Lạc Tinh Nghiên thoáng hiện vẻ khó hiểu.
“chị Tinh Nghiên?”
Lạc Tinh Nghiên ngẩng đầu lên, nhìn bộ dáng đầy vẻ hữu hảo của Cố Hi Viện, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy ly rượu: “Vậy chúng ta uống một ly đi.”
“Được, ly này em kính chị, sau này chị chính là người chị tốt nhất của em.” Cố Hi Viện sợ cô đổi ý, lập tức ngửa đầu, uống cạn một ly rượu.
Thấy vậy, Lạc Tinh Nghiên chậm rãi uống cạn.
“chị Tinh Nghiên, sau này chúng ta hòa thuận ở chung nhé.” Cố Hi Viện đặt hai tay lên mu bàn tay Lạc Tinh Nghiên.
Nhìn bộ dáng hữu hảo của cô ta, Lạc Tinh Nghiên khẽ ừ một tiếng.
Hai người không có chủ đề chung gì, tán gẫu vài câu, thấy mục đích đã đạt được, Cố Hi Viện mới rời đi.
Cố Hi Viện tiếp tục tán gẫu uống rượu cùng mấy cô cậu ấm nhà giàu đến trước, bộ dáng rất giỏi giao thiệp.
Có lẽ do uống hơi nhiều rượu, Cố Hi Viện chỉ cảm thấy mí mắt nặng trĩu, đầu óc choáng váng.
“Chắc là uống hơi nhiều rồi.” Cố Hi Viện lẩm bẩm, sau đó liền đi về phía lầu trên.
Cùng lúc Cố Hi Viện lên lầu, Lạc Tinh Nghiên cũng bị Khương Ly dẫn ra khỏi phòng khách, đi tới sân sau.
“Mẹ, mẹ con mình lén la lén lút ra sân sau làm gì vậy?” Lạc Tinh Nghiên khó hiểu hỏi.
“Đương nhiên là để cho một số người tưởng rằng con không có mặt ở hiện trường.” Khương Ly vui vẻ nói.
Nghe thấy lời này, Lạc Tinh Nghiên khó hiểu, cô luôn cảm thấy tối nay Khương Ly có gì đó kỳ lạ.
“Con không hiểu. Còn nữa mẹ, vừa rồi con không muốn uống rượu, sao mẹ lại bảo con uống ly rượu đó?” Lạc Tinh Nghiên hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
Do lần trước vô tình nghe lén được những lời của Cố Hi Viện, Lạc Tinh Nghiên liền cảm thấy Cố Hi Viện không phải người tốt, ly rượu đó cũng không muốn uống.
Khương Ly thần thần bí bí nói: “Đương nhiên là để xem kịch vui. Mẹ đoán, lát nữa chúng ta sẽ được xem một màn hay đấy.”
Nhìn thấy trong mắt bà mang theo ý cười rõ rệt, Lạc Tinh Nghiên không khỏi tò mò.
Trong phòng trên lầu, Cố Hi Viện đầu óc choáng váng nằm trên giường, cơn buồn ngủ không ngừng kéo tới.
Mơ mơ màng màng, hình như có thứ gì đó đè lên người cô. Nhưng cô quá buồn ngủ, chỉ có thể nhắm mắt lại, mặc cho người đó tác oai tác quái, cởi bỏ lễ phục của cô.
Cố Dẫn Hạc thấy Lạc Tinh Nghiên và Vương Thiên Dã đều không có mặt, đoán rằng Cố Hi Viện đã thành công.
Hắn và Cố Hi Viện đã ước định, sau khi đắc thủ sẽ phải rời khỏi đây. Đến lúc đó, hắn mới có thể thuận lợi dẫn mọi người tới phòng cô ta.
Ngón tay vuốt ve ly rượu, Cố Dẫn Hạc lộ ra một nụ cười xấu xa.
“Tiếp theo chính là thời khắc vị thọ tinh của chúng ta cắt bánh kem, cùng chúc mừng cho ông ấy, xin mời lão gia tử.” Người dẫn chương trình cất giọng rõ ràng.
Lão gia tử nhà họ Cố đi ra giữa, nhận lấy con dao từ tay người dẫn chương trình, tất cả người nhà họ Cố đều phải vây quanh phía sau ông.
“Hi Viện đâu rồi, đứa nhỏ đó đi đâu mất rồi?”
“Còn có Tinh Nghiên cũng không có mặt nữa.” Khương Ly nhìn quanh bốn phía, “Đứa nhỏ đó tửu lượng không tốt.”
Cố Dẫn Hạc đúng lúc nói: “Hi Viện chắc là lên lầu nghỉ ngơi rồi, con đi tìm cô ấy.”
Nói xong, Cố Dẫn Hạc xoay người, trực tiếp đi về phía lầu trên.
Thấy vậy, Khương Ly nheo mắt lại, lập tức đi theo: “Ta cũng lên lầu tìm Tinh Nghiên.”
Cố Học Tranh luôn cảm thấy bà xã nhà mình có gì đó kỳ lạ, cũng đi theo phía sau.
Cố Dẫn Hạc lên lầu, đi thẳng tới phòng của Cố Hi Viện.
Mở cửa phòng ra, Cố Dẫn Hạc trực tiếp bật công tắc đèn trong phòng.
Giây tiếp theo, tiếng thét chói tai của Khương Ly vang lên: “A!! Hai đứa làm gì trên giường vậy!”