Chương 315: Anh tôi muốn cưới ai, liên quan gì đến cô
Trong biệt thự nhà họ Đặng.
Sau khi tiễn hết toàn bộ khách khứa, Lưu Hương Mai mới ngồi xuống sofa, bất mãn lên tiếng: "Một buổi vũ hội tốt đẹp, cứ thế mà bị phá hỏng. Tôi đã phối hợp rất lâu, tranh thủ mời được các công tử nhà giàu trong giới thượng lưu đến tham dự, kết quả..."
Đặng Hiểu Ninh ngồi trong lòng Đặng Nhã Đình, nắm tay bà, phụ họa nói: "Đúng vậy đó, buổi vũ hội này còn có thể thúc đẩy quan hệ, kết quả là cái người phụ nữ đó, lại dám trực tiếp động thủ trong vũ hội của con, đúng là kiểu muốn đánh chết người ta mà."
Nhớ lại tình hình lúc đó, Đặng Hiểu Ninh có chút sợ hãi. Cũng may hôm đó lúc cô ta cãi nhau với Lê Mạn Khanh, cô ta không ra tay tàn nhẫn.
Lưu Hương Mai càng nghĩ càng tức giận: "Nhã Đình, chuyện tối nay không thể bỏ qua như vậy được. Vũ hội của Hiểu Ninh bị cô ta phá hỏng thì thôi đi, thể diện của nhà họ Phó cũng bị mất sạch rồi."
"Đúng vậy thím ơi, loại người này ở bên cạnh anh Thừa Ngân, chỉ có hại anh ấy thôi." Đặng Hiểu Ninh thêm mắm thêm muối nói, "Không chỉ khiến anh Thừa Ngân bị chê cười, mà chủ yếu là quá nguy hiểm, nếu chọc giận cô ta, đánh anh Thừa Ngân bị thương thì làm sao?"
Lưu Hương Mai còn muốn nói gì đó, Đặng Kiến Quốc lên tiếng: "Đủ rồi, thôi đừng nói nữa."
Nghe vậy, Lưu Hương Mai và Đặng Hiểu Ninh hiểu ý ngậm miệng, đồng loạt nhìn về phía Đặng Nhã Đình.
Đặng Nhã Đình vẫn luôn trầm mặc cuối cùng cũng lên tiếng, áy náy nói: "Hiểu Ninh, thật sự xin lỗi, đã làm hỏng buổi vũ hội tối nay của cháu. Hay là thế này, hôm khác ta sẽ lấy danh nghĩa nhà họ Phó, mời những công tử nhà giàu đó đến dự tiệc, đến lúc đó sẽ giúp cháu chọn lựa thật kỹ."
Lưu Hương Mai sáng mắt lên: "Vậy thì tốt quá rồi."
Những người tham gia hoạt động tối nay, đều là bà ta dùng đủ mọi cách để mời đến. Nhưng nếu nhà họ Phó ra mặt, những người đó còn không hớn hở chạy đến sao. Đến lúc đó, cũng có thể khiến tất cả mọi người biết rằng, Đặng Hiểu Ninh được sủng ái ở chỗ Đặng Nhã Đình.
"Bất quá lần sau đừng để Lê Mạn Khanh đến nữa, tránh bị cô ta phá hỏng lần nữa. Nghĩ lại tình cảnh lúc đó con vẫn còn sợ, cô ta ra tay thật sự rất tàn nhẫn, con nghe nói sống mũi của Phương Phi bị đánh lệch rồi." Đặng Hiểu Ninh vẻ mặt vẫn còn kinh hồn chưa định.
Nghĩ đến cảnh tượng lúc đó, Đặng Nhã Đình cũng đồng dạng kinh hồn chưa định.
Bà biết Lê Mạn Khanh mắc chứng hưng cảm, không chịu được kích thích, trước đây bà cũng không cảm thấy có gì, nghĩ rằng chữa trị cho tốt là được.
Nhưng chuyện tối nay thật sự khiến bà sợ hãi, ra tay tàn nhẫn như vậy, vạn nhất người khiến cô ta bị kích thích là Phó Thừa Ngân, cô ta có phải cũng sẽ ra tay với Phó Thừa Ngân không?
Nghĩ đến đây, tâm tình hồi lâu không thể bình tĩnh lại.
"Nhã Đình, ta thấy Lê Mạn Khanh loại người có tâm trạng không bình thường này, yêu đương thì được, nhưng kết hôn thì không được. Bằng không, chỉ e Thừa Ngân sẽ mãi mãi bị đóng đinh vào cây cột sỉ nhục." Lưu Hương Mai thâm trầm nói.
Đặng Nhã Đình trầm mặc một lát, nói: "Tôi sẽ nói chuyện tử tế với Thừa Ngân."
"Còn nói gì nữa, thím ơi, thím là mẹ ruột của anh Thừa Ngân, thím không đồng ý cho họ kết hôn, lẽ nào anh Thừa Ngân còn có thể cưới Lê Mạn Khanh sao?"
Đặng Hiểu Ninh nhanh nhảu nói, cô ta thật sự muốn đuổi con đàn bà Lê Mạn Khanh khốn kiếp này đi, tránh nhìn thấy mà thấy ngứa mắt.
Đặng Nhã Đình vừa định mở miệng, thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của Phó Cảnh Ngật vang lên: "Anh trai tôi muốn cưới ai, liên quan gì đến cô."
Nhìn thấy anh, Đặng Hiểu Ninh vội vàng đứng dậy, ngoan ngoãn mở miệng: "Anh họ."
Phó Cảnh Ngật lạnh lùng liếc cô ta một cái, sau đó nhìn về phía Đặng Kiến Quốc: "Cậu ơi, buổi vũ hội tối nay là nơi lớn như vậy, sao lại không bật camera giám sát?"
Camera giám sát? Đặng Kiến Quốc khó hiểu: "Camera giám sát có bật mà."
Vũ hội là nơi như thế này, Đặng Kiến Quốc cũng lo lắng xảy ra chuyện gì không nói rõ được, cho nên camera giám sát có bật.
"Vậy sao? Con vừa mới từ chỗ cảnh sát biết được, nửa tiếng trước khi sự việc xảy ra, camera giám sát đã bị tắt." Phó Cảnh Ngật lạnh lùng nhìn về phía Đặng Hiểu Ninh, "Nghe nói hai vị tiểu thư bị liên quan kia, là bạn của cô? Quan hệ không tồi."
Đặng Hiểu Ninh khẩn trương nuốt nước bọt: "Anh họ, anh có ý gì? Em nghe không hiểu."
"Có phải cô đã biết trước, hai người bọn họ sẽ cố ý nhắm vào Lê Mạn Khanh, cho nên mới tắt camera giám sát để che chắn cho hai người họ." Ánh mắt Phó Cảnh Ngật lạnh như băng.
Đặng Hiểu Ninh hoảng sợ ngẩng đầu: "Anh họ, em không có, ai mà biết được Lê Mạn Khanh sẽ đột nhiên phát điên chứ."
"Lê Mạn Khanh sẽ không vô duyên vô cớ đánh người, là do hai người kia không chỉ dùng lời nói kích thích, còn hất rượu, mới khiến Lê Mạn Khanh tức giận ra tay. Nói đi, trước đó cô biết những gì, lại đóng vai trò gì." Ánh mắt Phó Cảnh Ngật sắc bén nhìn cô ta.
Sau khi biết không có camera giám sát, Phó Cảnh Ngật đoán, trong nhà họ Đặng có người giúp đỡ, thế là hơi tra xét một chút, liền nghi ngờ đến trên người Đặng Hiểu Ninh.
Sắc mặt Đặng Hiểu Ninh trong nháy mắt trắng bệch, cô ta không ngờ Phó Cảnh Ngật lại hoài nghi đến trên người mình như vậy.
"Cảnh Ngật, Hiểu Ninh sao có thể tham gia vào chuyện này được chứ? Dù sao buổi vũ hội tối nay, cũng là vì để chọn đối tượng liên hôn cho con bé." Lưu Hương Mai mỉm cười nói.
Phó Cảnh Ngật xoay người đối mặt với bà ta: "Có hay không, trong lòng cô ta rõ ràng nhất. Đặng Hiểu Ninh, tôi kiên nhẫn có hạn, nếu cô không chủ động khai báo, vậy thì tôi sẽ tự mình bắt đầu từ chỗ mấy phóng viên kia. Mấy phóng viên đó vẫn luôn chụp, khó bảo toàn không chụp được gì. Nhưng đến lúc đó, tôi và anh trai tôi đều sẽ không dễ dàng tha cho cô."
Nhìn ánh mắt của anh, Đặng Hiểu Ninh khẩn trương hít thở. Cô ta vẫn luôn có chút sợ Phó Cảnh Ngật, có lẽ bởi vì anh là quân nhân, cũng bởi vì anh chưa bao giờ nuông chiều cô ta vì cô ta là em họ của anh.
Dưới ánh mắt sắc bén của anh, Đặng Hiểu Ninh cuối cùng cũng thành thật khai báo: "Hoàng Viên Viên vẫn luôn thích anh Thừa Ngân, Phương Phi với Hoàng Viên Viên rất thân. Có lẽ là do cô ta thấy Lê Mạn Khanh là bạn gái của anh Thừa Ngân, cho nên không vừa mắt nói gì đó. Nhưng cụ thể đã nói gì, em không biết."
"Cho nên cô liền tắt camera giám sát, để che chắn cho bọn họ?"
"Em..." Đặng Hiểu Ninh cúi đầu.
Phó Cảnh Ngật nhìn về phía Đặng Nhã Đình: "Mẹ, chúng ta nên về nhà thôi."
Có những lời, anh không muốn nói trước mặt người ngoài.
Từ đoạn đối thoại của bọn họ, Đặng Nhã Đình biết được, hai người phụ nữ kia sợ là biết rõ Lê Mạn Khanh bị bệnh, cho nên cố ý dùng lời nói kích thích, muốn khiến cô ta mất mặt trước đám đông.
Nghĩ vậy, Đặng Nhã Đình đứng dậy: "Không còn sớm nữa, tôi về trước đây."
"Em gái, anh tiễn em." Đặng Kiến Quốc lên tiếng.
"Không cần đâu, có thời gian này thì giáo dục con gái mình cho tốt đi, đừng có không phân biệt được trong ngoài. Còn về chuyện yến tiệc tôi vừa nói, thôi bỏ đi." Đặng Nhã Đình bình tĩnh nhìn Đặng Hiểu Ninh, "Giúp người ngoài đối phó với Mạn Khanh, đúng là giỏi lắm."
Sắc mặt Đặng Hiểu Ninh trong nháy mắt trắng bệch: "Thím ơi, cháu không có..."
"Có hay không, trong lòng cháu rõ ràng nhất." Đặng Nhã Đình nhớ tới chuyện lần trước cô ta đến mách lẻo, biết rõ đây là cô ta cố tình trả thù.
Lưu Hương Mai có chút sốt ruột: "Nhã Đình, Hiểu Ninh cũng không biết Lê Mạn Khanh sẽ..."
Không đợi bọn họ nói hết lời, Đặng Nhã Đình đã cùng Phó Cảnh Ngật rời đi.
Thấy vậy, Lưu Hương Mai tức giận vỗ vào tay Đặng Hiểu Ninh: "Con nhìn con xem, tắt camera giám sát làm gì, hại chính mình rồi."
Rời khỏi nhà họ Đặng, Phó Cảnh Ngật và Đặng Nhã Đình lên xe.
"Mẹ, chuyện của anh trai và Lê Mạn Khanh, mẹ định xử lý thế nào?" Phó Cảnh Ngật đi thẳng vào vấn đề hỏi.