Chương 6: Bù lại một đêm động phòng hoa chúc

Đêm ở nông thôn không giống như chốn thành thị đèn hoa rực rỡ, bốn bề tối đen như mực, chỉ có ánh đèn mang sắc ấm áp hắt ra từ trước cửa nhà chính.

Một bóng hình nhỏ nhắn nhưng quyến rũ đứng ở cửa, đứng ngược sáng nên không nhìn rõ mặt, trong phút chốc mang lại cho Lê Diễm một loại ảo giác, đó chính là cô vợ nhỏ mà anh vừa mới cưới về nhà hôm nay, đang mòn mỏi ngóng chờ anh về nhà!

Cho dù muộn thế nào thì vẫn luôn có một người thắp sáng một ngọn đèn vì anh, chờ anh về nhà, cảm giác này vô cùng lạ lẫm, nhưng lại rất ấm áp và dễ chịu.

"Anh về rồi đấy à!" Giọng nói nũng nịu mềm mại kéo anh trở về với thực tại.

Giọng nói của người phụ nữ mang theo chút mong chờ, lại thêm chút cảm giác trút được gánh nặng, Lê Diễm ngước mắt: "Thấy không bảo em đi nghỉ sớm sao?"

"Tôi... vẫn chưa buồn ngủ lắm." Tần Duyệt không tiện nói là vì xung quanh tối om om, lại còn tĩnh mịch, cô có chút sợ hãi.

Lê Diễm nhướng mày, bôn ba cả một ngày mà vẫn không mệt không buồn ngủ sao? Thể lực của người phụ nữ này được đấy chứ!

Anh ngồi xuống cạnh bàn, rót một ly nước uống.

Tần Duyệt đi theo qua đó, tò mò hỏi: "Ngày mai anh vẫn kết hôn chứ?"

"Kết hôn?" Lê Diễm lắc đầu: "Không kết nữa!"

Không kết nữa sao? "Hai người đã đăng ký kết hôn chưa?"

"Chưa, vốn dĩ định ngày mai mới đi!"

Tần Duyệt không nói gì nữa, ai cũng nói kết hôn là việc đại sự quan trọng nhất đời người, nhưng đối với anh và cô mà nói, đám cưới hình như đều khá là vớ vẩn.

Lê Diễm đột nhiên hỏi: "Tần Duyệt, nếu em là người phụ nữ đó, đúng ngày đám cưới gia đình đột nhiên bắt em tìm chú rể đòi thêm tiền sính lễ, em sẽ làm thế nào?"

"Tôi sao?" Tần Duyệt một tay chống cằm, tự đặt mình vào hoàn cảnh đó suy nghĩ kỹ càng: "Nếu như thật sự yêu người đàn ông đó, vậy thì tôi sẽ vượt qua mọi khó khăn trở ngại để đi theo anh ấy, còn về ơn nghĩa cha mẹ, ngày tháng còn dài, vẫn còn rất nhiều cách để báo đáp."

Bản thân đã rất không như ý rồi, nhưng cô vẫn không kìm được lòng thương hại Lê Diễm.

Lúc đi đón dâu thì bị gia đình cô dâu làm khó làm dễ, ép buộc tăng thêm tiền sính lễ, đồng ý thì sẽ bị người ta chê cười là hèn nhát, không đồng ý thì lại không cưới được người con gái mình yêu.

Người đàn ông tốt biết bao nhiêu, nhiệt tình, lương thiện, ngoại hình vóc dáng đều đạt điểm A+, vậy mà lại gặp phải biến cố như thế này.

Chao ôi, chuyện trên đời, mười phần thì có đến tám chín phần không như ý!

Câu trả lời cô đưa ra khiến Lê Diễm rất hài lòng, thậm chí còn có chút ấm áp, đây chính là kết quả mà anh muốn, nhưng sự 'đồng cảm' trong mắt người phụ nữ ngốc nghếch này là cái quái gì thế?

Thương hại anh không cưới được vợ sao? Hay là thương hại anh gặp không đúng người?

Xì, anh mới không cần người khác thương hại đâu! Anh đứng dậy: "Thời gian không còn sớm nữa, em lên tầng ngủ đi!"

"Đó là phòng tân hôn của anh, tôi ở không hợp đâu." Tần Duyệt cũng đứng dậy theo.

"Không sao, cưới không thành thì đó cũng chỉ là một căn phòng bình thường thôi, cứ ở tùy ý." Lê Diễm là một người rất thoáng.

Chủ yếu là người phụ nữ này da trắng thịt mềm, Căn phòng quá sơ sài chắc chắn cô ở không quen.

"Ở đây của anh không còn phòng nào khác sao?" Tần Duyệt hỏi.

Lê Diễm lắc đầu, rồi lại gật đầu: "Bên nhà cũ thì đúng là có phòng, nhưng lâu lắm rồi không có người ở, buổi tối e là có mấy động vật nhỏ như chuột hay chồn ghé thăm, hơn nữa gian phòng bên cạnh căn phòng đó còn để vài cái áo quan."

Tần Duyệt chỉ cảm thấy lông tơ khắp người đều dựng đứng cả lên.

Thấy gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô bị dọa đến mức trắng bệch, Lê Diễm nén cười: "Được rồi, chẳng phải chỉ là một căn phòng thôi sao? Bảo em ở thì em cứ ở đi, đâu ra lắm kiêng kị thế!"

Tần Duyệt không có lựa chọn nào khác: "Vậy còn anh? Anh ở đâu?"

"Tôi sang bên nhà cũ." Nơi lớn lên từ nhỏ, quen thuộc lắm rồi, chẳng có gì phải sợ cả.

"Nhà cũ nhà anh có xa không?"

"Đi bộ khoảng bảy tám phút."

"Xa thế cơ à!" Tần Duyệt bắt đầu suy tính, sau khi Lê Diễm đi rồi, căn nhà trống trải này chỉ còn một mình cô ở, tối om om, có chút xa lạ, có chút sợ hãi.

Nhìn nét mặt của cô, Lê Diễm hình như đã hiểu ra: "Một mình ở đây sợ à?"

Tần Duyệt gật đầu thừa nhận: "Ừm!"

Lê Diễm bật cười: "Vậy tôi không đi nữa, ở đây với em, lên tầng nghỉ ngơi đi!" Vừa nói anh vừa kéo mấy cái ghế đẩu lại gần.

Dù sao buổi tối cũng ngủ không ngon, đối với anh mà nói ở đâu cũng như nhau.

"Anh ngủ ở đây thật sao?" Tần Duyệt nhìn mấy chiếc ghế cứng đờ, thế này thì làm sao mà ngủ nổi chứ? Sự áy náy trong lòng lại tăng thêm vài phần, sự xuất hiện của cô thật sự đã gây ra phiền phức lớn cho người ta rồi.

Lê Diễm vừa ngẩng đầu lên liền thấy gương mặt nhỏ nhắn tinh tế kia tràn đầy sự tự trách.

Không kìm được muốn trêu chọc cô: "Sao thế? Xót tôi ngủ ở đây không thoải mái à? Vậy có muốn mời tôi cùng ngủ phòng mới với em không? Bù cho tôi một đêm động phòng hoa chúc nhé?"

Tần Duyệt đột ngột ngẩng đầu, khuôn mặt đầy ngạc nhiên nhìn người đàn ông đang cười lưu manh dẹp trai trước mắt.

Cũng không biết dũng khí và quyết tâm từ đâu tới: "Được thôi!"

Lần này đến lượt Lê Diễm ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức nụ cười khựng lại trên mặt, mà người phụ nữ trước mắt lại có vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, không hề giống như đang nói giỡn.

Lê Diễm thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sâu thẳm, giơ tay nhẹ nhàng nhéo cằm cô: "Tần Duyệt, em có biết mình đang nói gì không?"

"Biết chứ! Tôi muốn bù lại một đêm động phòng hoa chúc!"

Nếu như không xảy ra sự cố, ngày hôm qua cũng nên là đêm động phòng hoa chúc của cô, bạn trai, vị hôn phu, cảm giác nghi thức, đều là mấy thứ vớ vẩn, cô không tin là mình không ai cần!

Cảm giác nơi đầu ngón tay mềm mịn như đậu hũ, Lê Diễm thu tay lại giấu ra sau lưng siết thành nắm đấm: "Tần Duyệt, cho em một cơ hội để hối hận đấy."

Tần Duyệt thẳng lưng lên: "Tại sao tôi phải hối hận?"

Theo động tác của cô, phần ngực được bao bọc bởi chiếc áo phông trắng càng thêm đặn đặn, gương mặt trái xoan vừa trắng vừa mịn, đôi mắt sáng ngời với hàng mi dài chớp chớp, bờ môi nhỏ bướng bỉnh đỏ thắm, vòng eo thon gọn, đôi chân thẳng tắp.

Đăng nhập