Chương 25: Cảm giác thành tựu của người đàn ông, sự tự hào của người phụ nữ
Vừa nổ máy, một người mặc cảnh phục chạy nhỏ tới: "Đồng chí đợi chút, cậu Trương nói vừa rồi nhờ có anh giúp đỡ, xin hãy để lại phương thức liên lạc, đội cảnh sát chúng tôi..."
"Không cần đâu!" Không đợi người đó nói xong, Lê Diễm đã đạp chân ga rời đi.
Tần Duyệt nhìn anh từ đầu đến chân: "Lê Diễm, anh thực sự không bị thương sao? Bức tường cao như vậy, lúc nhảy xuống có bị trẹo chân không?"
Nếu không thì làm sao lại đau đến mức vầng trán vã mồ hôi hột như thế kia chứ?
Lê Diễm nghiêng đầu, chạm phải ánh mắt lo lắng của người phụ nữ nhỏ bé, nặn ra một nụ cười: "Anh không sao, thật sự không bị thương, chỉ là đầu hơi đau một chút, một lát nữa là khỏi thôi."
Anh muốn nói điều gì đó hoặc làm điều gì đó để phân tán sự chú ý, nhưng xung quanh toàn là những khuôn mặt lạ lẫm.
Mặc dù đóng cửa kính xe lại nhưng vẫn không ngăn được những hình ảnh máu me thảm khốc đang điên cuồng ùa vào trong trí óc, nếu không có nạn bắt bóc thì sẽ không có tội phạm, chỉ có cách ngăn chặn mọi khả năng tội ác từ gốc rễ, bắt giữ từng kẻ khả nghi, từng kẻ có động cơ gây án...
Viên thuốc vừa uống chưa thể phát huy tác dụng ngay lập tức, đầu đau như búa bổ, anh không thể khống chế nổi bản thân mình nữa, đành đạp mạnh phanh xe rồi nhắm chặt hai mắt không nhìn ra bên ngoài, gục đầu lên vô lăng.
Tình trạng của anh rõ ràng là không bình thường, Tần Duyệt không hề sợ hãi mà chỉ lo lắng: "Lê Diễm, Lê Diễm chúng ta đến bệnh viện có được không?"
"Không đi bệnh viện!" Anh đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu lắc đầu: "Duyệt À, anh không đi bệnh viện, nghỉ ngơi một chút, để anh nghỉ ngơi một chút là ổn thôi, không đi bệnh viện."
Đến bệnh viện thì sự bất thường của anh sẽ không giấu nổi nữa, còn rất có khả năng bị cưỡng chế đưa vào bệnh viện tâm thần để điều trị.
"Được rồi được rồi, không đi bệnh viện nữa." Tần Duyệt vội vàng chiều theo ý anh.
"Em tới lái xe đi, anh ra ghế sau nằm một lúc." Lê Diễm vừa nói vừa bước xuống xe chui vào hàng ghế sau.
Anh chỉ cần tập trung tĩnh tâm không nghe không nhìn không chịu ảnh hưởng từ bên ngoài, chờ tác dụng của thuốc phát huy là có thể khôi phục lại bình thường.
Tần Duyệt chuyển sang ghế lái, rất lo lắng cho tình trạng của Lê Diễm, nhưng anh lại không chịu đến bệnh viện, việc này biết làm sao bây giờ?
Đoạn đường này không thể dừng xe, cô vừa lái xe vừa liên tục nhìn về phía sau, cuối cùng lấy điện thoại định vị một địa chỉ rồi lái sang đó.
Trong thuốc Lê Diễm uống có thành phần an thần trấn tĩnh, anh cố gắng thả lỏng bản thân để giữ bình tĩnh, xua tan mọi suy nghĩ rồi mơ mơ màng màng thiếp đi một lúc.
Mở mắt ra, sắc đỏ ngầu đã lui đi, chỉ là toàn thân hư nhược không còn chút sức lực nào.
Chống đỡ cơ thể ngồi dậy, Tần Duyệt ngoảnh đầu lại: "Anh tỉnh rồi à!"
Lê Diễm gật đầu, sau khi nhìn rõ xung quanh thì nhíu mày: "Đây là? Bệnh viện sao?"
"Ừm, trạng thái của anh rất không ổn, lại không chịu gặp bác sĩ, em mới nghĩ đến chuyện lái xe tới đây, nếu như thực sự khó chịu, không chống đỡ nổi thì vẫn phải nhờ bác sĩ giúp đỡ."
Thật làm khó cho cô rồi, vừa chu đáo lại vừa nghe lời như vậy.
Tần Duyệt tiếp tục hỏi: "Vừa rồi anh làm sao thế?"
"Những người đó quá ồn ào, ồn đến mức đầu anh đau nhói như búa bổ, nhưng giờ không sao rồi, em sang ghế phụ đi, để anh lái xe đưa em đi dạo trung tâm thương mại."
Sắc mặt anh vẫn chưa tốt lắm, nhìn kỹ tay còn hơi run run, vậy mà vẫn kiên quyết không chịu vào bệnh viện: "Không mua cũng không sao đâu, hay là chúng ta về nhà trước đi?"
Ở trong làng vẫn luôn bình thường, từ hôm qua nói đến chuyện lên trấn là tâm trạng anh đã không đúng rồi, chẳng lẽ ở đây từng xảy ra chuyện gì đó để lại bóng đen tâm lý không tốt cho Lê Diễm sao? Nhưng trông anh có vẻ không muốn nói lắm, cô cũng không tiện gặng hỏi mãi.
Lê Diễm mỉm cười nói: "Lái xe lâu như thế mới tới đây, không mua gì mà đã về sao? Mua bao cao su nữa chứ, về nhà còn đang chờ dùng mà!"
Tần Duyệt nghẹn lời, người đàn ông này đúng là...: "Anh ngồi ghế phụ đi, để em lái xe." Cô hờn dỗi nói.
"Em biết đường không?" Lê Diễm cười hỏi.
"Em không biết đường, nhưng bản đồ định vị biết mà!"
Tâm trạng của anh hình như đã khôi phục bình thường rồi, rốt cuộc đây là tình trạng gì chứ, đột nhiên không khỏe, một lúc sau lại khỏi rồi?
Tiếp theo đó, ngoại trừ sắc mặt Lê Diễm vẫn còn hơi trắng ra thì không còn bất kỳ điểm bất thường nào nữa.
Anh đồng hành cùng Tần Duyệt đi dạo trung tâm thương mại, chỉ là các thương hiệu ở đây đều quá bình dân, thấy cô không có ham muốn mua sắm cao, những thứ thực sự cần thiết cũng chỉ mua qua loa: "Ở đây đúng là có rất nhiều thương hiệu không có, hay là ngày mai anh đưa em đi Xuân Thành nhé?"
Sau khi uống thuốc, ít nhất có thể bình thường trong ba ngày, loại thuốc này tác dụng rất tốt nhưng tác dụng phụ quá lớn, không thể uống lâu dài hoặc uống thường xuyên được.
"Không cần đâu, mua những thứ này là đủ dùng rồi."
Tần Duyệt không muốn Lê Diễm cảm thấy cô là một người phụ nữ phiền phức, những thứ người khác dùng được thì cô cũng dùng được, không nhất thiết cứ phải là hàng hiệu, phải đắt tiền, làm màu làm mè như thể mình cao sang hơn người khác.
Còn về những thứ thực sự không mua được: "Để lần sau đi, lần sau chúng ta lại đi Xuân Thành."
Lần sau sao? Người phụ nữ nhỏ bé này nghĩ xa thật, Lê Diễm rất vui mừng: "Được, vậy lần sau trực tiếp đi Xuân Thành luôn."
Anh nhìn đồng hồ: "Đi ghé qua siêu thị nữa nhé?"
"Được chứ!"
Mua một ít đồ dùng hàng ngày cùng đồ ăn vặt đi ra khỏi siêu thị, rồi lại đi ăn lẩu, Tần Duyệt muốn tính tiền nhưng Lê Diễm không cho.
"Vừa rồi mua đồ đều là em trả tiền, ăn một bữa cơm thôi, lý ra phải để anh trả chứ."
Lê Diễm gật đầu, nhét điện thoại của mình vào tay cô: "Đi đi, mật khẩu thanh toán nè."
Tần Duyệt dở khóc dở cười: "Dùng điện thoại của anh thanh toán thì khác gì anh trả tiền đâu chứ?"
"Em là người phụ nữ của anh, mọi thứ của anh đều có thể cho em, thế nên ai trả tiền thì có gì khác biệt đâu?"
Giọng anh không hề nhỏ, thực khách và nhân viên ở mấy bàn bên cạnh đều ngoái đầu nhìn về phía này, làm Tần Duyệt thấy khá ngại ngùng, nhưng trong lòng lại thầm vui sướng, những người phụ nữ nhìn cô đều mang theo vài phần ngưỡng mộ trong mắt kìa!
Cô không từ chối nữa, cầm điện thoại của Lê Diễm đường đường chính chính đi tính tiền.