Chương 18: Sốt cao giữa đêm

Tần Duyệt hơi sững người, thầm nghĩ người này chẳng lẽ có thuật đọc tâm?

Phụ nữ mà, vốn là một loại sinh vật vừa kiêu kỳ vừa hay suy nghĩ lung tung, phụ nữ một khi đã động lòng lại càng thích so sánh và hay tính toán.

Thế nhưng điều này lại khiến Lê Diễm cảm thấy hài lòng: Nếu như không có tình cảm với anh, cô hẳn là sẽ chẳng bận tâm đến những chuyện này chứ nhỉ?

"Không giống nhau!" Anh mỉm cười nói.

"Có gì không giống?" Tần Duyệt hỏi.

Lê Diễm nhìn cô, thấy dáng vẻ nghiêm túc đòi hỏi câu trả lời của cô, anh khẽ hít sâu một hơi: "Với người nhà họ Khúc, là vì tôi biết mình nợ Khúc Cát Na, không thể cho cô ấy thứ cô ấy muốn, nên mới có ý định bù đắp. Còn với em, tôi là cố ý lấy lòng, em không nhìn ra sao?"

Lời này khiến Tần Duyệt chẳng thể bắt bẻ được gì, nhưng người đàn ông này, thật sự hơi giống một gã tra nam nha!

Cô lườm anh một cái: "Dẻo miệng, lý do của anh đúng là nhiều thật đấy."

Cô không tin, Lê Diễm cũng chỉ biết bất lực cười cười.

Ban đầu định kết hôn với Khúc Cát Na nên anh mới đặc biệt bao dung với người nhà cô ấy, chuyện đòi hỏi đồ đạc hay vay tiền gì đó, anh chưa bao giờ từ chối, đến mức nuôi dưỡng lòng tham của họ.

Ở ngôi làng nhỏ này, sính lễ cao nhất cũng chỉ là một trăm nghìn mà thôi.

Người nhà họ Khúc vừa mở miệng đã đòi ba trăm nghìn, lại còn nói rõ là sẽ không để cô dâu mang về nhà chồng, anh cũng không tính toán, vậy mà họ vẫn không biết đủ, còn muốn đòi thêm.

Nếu không có khúc mắc này, nếu hôn lễ diễn ra bình thường như đã định, Khúc Cát Na bước chân vào cửa nhà anh với thân phận cô dâu, thì dù Tần Duyệt có xuất hiện, anh cũng sẽ kiểm soát chặt chẽ trái tim mình, tuyệt đối không nhìn cô thêm một cái nào.

Nhưng bây giờ lại trùng hợp đến thế, trùng hợp đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ thấy anh là kẻ có mới nới cũ, vì theo đuổi bạch phú mỹ mà vứt bỏ tình xưa nghĩa cũ, là gã tra nam bỏ rơi vợ tào khang.

Giải thích quá nhiều cũng vô ích, chỉ có thể dùng hành động để chứng minh.

Trở về phòng, Tần Duyệt đã cảm nhận được 'thành ý' tràn đầy không thể tràn hơn của anh, đời người là sống cho chính mình, không cần phải quá thánh mẫu, cứ thuận theo trái tim là được, ít nhất mấy ngày ở bên anh, cô đã gạt bỏ được những chuyện phiền lòng trước kia, thực sự cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái và vui vẻ.

Sau khi tiêu hao thể lực, cô cũng không nhớ mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, nửa đêm mơ màng lật người tìm gấu ôm, lại ôm phải một cái lò sưởi, nóng đến mức cô giật mình ngồi bật dậy.

Lần nữa đưa tay chạm vào Lê Diễm, trời ạ, người này sốt cao đến mức này sao?

Cô vội vàng gọi anh: "Lê Diễm, Lê Diễm?"

Lê Diễm lúc này đang chìm sâu trong cơn ác mộng: Trơ mắt nhìn đồng đội bị lộ thân phận bị người ta dùng xích sắt trói trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo đơn sơ, không tiêm thuốc tê, sống sờ sờ móc thận ra, tiếp đó là gan, những hình ảnh đẫm máu, tiếng kêu thảm thiết đánh thẳng vào linh hồn.

Anh muốn bất chấp tất cả lao lên, nhưng cả người giống như bị nhốt trong lò nướng, anh không thể cử động, cũng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể nhìn, trơ mắt nhìn, cảm giác tuyệt vọng, bất lực, tự trách, đau lòng đan xen vào nhau, muốn xé toạc cả người anh ra...

Đột nhiên, có người đẩy anh, gọi anh: "Lê Diễm? Lê Diễm anh mau tỉnh lại đi, sao lại nóng thế này? Tỉnh lại đi, mau dậy đi, chúng ta đến bệnh viện."

Nhiệt độ trên người người đàn ông này ít nhất là trên 39 độ, thế mà lay thế nào, gọi thế nào cũng không tỉnh, chẳng lẽ là sốt mê man rồi?

Tần Duyệt sốt ruột, lấy điện thoại định gọi 120 thì người đàn ông đột nhiên mở mắt: Ánh mắt sắc lạnh, đôi mắt đỏ ngầu.

Khiến cô sợ đến thắt cả tim, nhưng không màng đến sợ hãi, vội vàng đỡ anh: "Lê Diễm, anh bị làm sao vậy? Sao lại sốt cao thế này? Dậy đi, chúng ta đi bệnh viện."

Thoát khỏi cơn ác mộng, quay về thực tại, Lê Diễm nương theo lực của cô ngồi dậy, xoa xoa huyệt thái dương đang căng lên vì nhiệt độ quá cao: "Không sao, không cần đến bệnh viện."

Với tình huống này, Lê Diễm không hề xa lạ: Rối loạn chức năng thần kinh thực vật do vấn đề tâm lý gây ra, dẫn đến trung khu điều hòa thân nhiệt bị bất thường, xuất hiện sốt cao.

Nhưng người bình thường sẽ không nghĩ phức tạp như vậy, cứ thấy sốt là nghĩ đến bệnh lý, Tần Duyệt đưa tay sờ trán anh: "Nhiệt độ cao thế này mà còn không cần đến bệnh viện sao?"

Cô cũng nhận ra đây là ngôi làng nhỏ cách xa trung tâm thành phố cả trăm cây số: "Vậy trong nhà có thuốc hạ sốt không? Uống một chút xem có đỡ hơn không? Em đi lấy khăn lạnh cho anh..."

Cô vừa nói vừa định xuống giường, liền bị Lê Diễm kéo ngược lại: "Không cần!"

Sau đó anh tự mình đứng dậy: "Em ngủ tiếp đi, anh lên sân thượng hóng gió một chút là được."

Nói xong anh mặc quần vào, cầm thuốc lá và bật lửa rồi lên lầu.

Trời rất tối, đêm rất tĩnh, gió rất lạnh, Lê Diễm châm một điếu thuốc, rít sâu vài hơi, tầm mắt hòa vào bóng tối vô tận.

Cha anh là Lê Minh, thời trẻ là một cảnh sát chống ma túy, khi đang làm nhiệm vụ nằm vùng thì gặp tai nạn, cơ duyên xảo hợp được ông ngoại cứu sống, nhặt lại được cái mạng, nhưng vì chấn thương đầu nên bị mất trí nhớ.

Giao thông liên lạc thời đó không phát triển, làng Di Sa Lạp gần như là nơi biệt lập với thế giới.

Trên người Lê Minh không có danh bạ, không có thứ gì chứng minh thân phận, ngoài cái tên ra thì chẳng nhớ gì cả, lại còn đầy thương tích, không nơi để đi, nên đã ở lại nhà họ Mạc.

Sau đó yêu Mạc Tuệ Trinh, kết hôn, sinh ra Lê Diễm.

Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, cấp trên chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm ông, cho đến khi Lê Diễm mười tuổi, trong nhà có mấy cảnh sát đến, thân phận của cha mới được xác nhận.

Sau hơn một năm điều trị, Lê Minh khôi phục trí nhớ, rồi lại lao vào sự nghiệp mà ông yêu thích.

Năm Lê Diễm mười lăm tuổi, thi thể không còn nguyên vẹn của cha được đưa về, từ đó chôn cất tại ngôi làng nhỏ này.

Vài năm sau, Lê Diễm thi đỗ trường cảnh sát, anh muốn trở thành một người vĩ đại giống cha mình.

Năm cuối đại học, lãnh đạo đơn vị cũ của cha đến tìm anh, từ lúc đó, anh cũng trở thành một cảnh sát nằm vùng.

Nhưng không giống cha, cha là cảnh sát chống ma túy, còn anh là thâm nhập vào tập đoàn buôn người, buôn bán nội tạng lớn nhất nước, hỗ trợ cảnh sát nhổ tận gốc khối u ác tính này, để xã hội trở nên an toàn, để nhân dân yên tâm.

Tổ chức này bắt nguồn từ châu Âu, thông qua sự hỗ trợ của internet mà lan truyền sang Đông Nam Á, rồi bí mật lan vào nước ta, đe dọa nghiêm trọng đến sự an toàn của nhân dân.

Mỗi ngày đều có người bị bắt cóc, rồi dùng đủ mọi cách đưa ra nước ngoài, số phận tiếp theo của họ sẽ là thảm không nỡ nhìn, những nam nữ trẻ tuổi có nhan sắc một chút, trước tiên sẽ bị định giá bán đi làm nô lệ cho người ta mua vui.

Cơ thể không bán được giá cao thì trực tiếp bán máu bán nội tạng, còn không phải kiểu bán một lần là xong, sau khi lấy đi một cơ quan, tiếp tục dùng thuốc nuôi dưỡng, đợi đến lần sau có nhu cầu lại mổ bụng, cho đến khi thực sự không sống nổi nữa thì vứt sang một bên tự sinh tự diệt.

Sau một năm rưỡi đào tạo chuyên nghiệp riêng biệt, Lê Diễm dựa vào sự thông minh nhạy bén, gan dạ cẩn trọng của mình đã thành công trà trộn vào tập đoàn này.

Dù đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, anh vẫn bị sự tàn nhẫn máu lạnh và mất nhân tính bên trong tập đoàn làm cho chấn động sâu sắc.

Đăng nhập