Chương 13: Phế vật

Hứa Lưu Nguyệt nguy rồi!

Không thể nào không thể nào, Giáo sư Xà ở đó mà, thầy ấy là rắn sọc cạp nia đấy.

Bạn đang nói tới vị rắn sọc cạp nia đuổi theo con nhảy nhảy thú rồi tự đâm sầm vào cây giật mình ngất xỉu đó hả?

Đừng nói nữa, là học sinh của Giáo sư Xà, tôi luôn không dám nhìn ai, trước đây là rớt môn không dám gặp người, giờ là sợ người ta hỏi có phải mentor của cậu là Giáo sư Xà tự đâm ngất mình không, cảm giác muốn chết càng nồng nặc hơn, giờ tôi chỉ mong thầy ấy đừng kéo lùi Chị Nguyệt của tôi.

Xà Xà người bị đạn mạc nhất trì không coi trọng đã đứng dậy, một đôi đồng tử rắn dựng đứng, giơ một cánh tay bảo vệ trước người Hứa Lưu Nguyệt.

Hứa Lưu Nguyệt cúi đầu nhìn cánh tay ngáng đường trước mặt, đẩy ra, không nói hai lời liền lao về phía đôi mắt xanh lục ẩn trong bụi cỏ.

Đù má! Cố ấy không cần mạng nữa à?

Phế vật có độc, tự tìm đường chết, chết cũng là đáng đời!

Cô ta tự chết thì tốt rồi, đó là sói hoang đấy, sói hoang làm sao xuất hiện một mình được, cái thứ này còn thù lâu, cô ta tự chết không nói, còn kéo Giáo sư Xà chết chung nữa!

Nói cô ta là phế vật có hại còn là tâng bốc cô ta rồi, loại tiện nhân này sao không chết thay người tốt đi, đỡ phải sống hại người!

Xà Xà - thú nhân đực đến nhảy nhảy thú cũng đuổi không kịp, ngoại trừ là một thiên tài cơ giáp ra thì chẳng có bản lĩnh gì khác.

Nhưng thấy Hứa Lưu Nguyệt lao lên, anh cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Tuy nhiên, ngay khi anh định đuổi theo, phía trước truyền đến tiếng của Hứa Lưu Nguyệt, "Trốn cho kỹ!"

Anh nhìn rõ hơn tinh tuần, con sói hoang đó vừa giơ hai vuốt trước định vồ lấy Hứa Lưu Nguyệt, hai vuốt trước đã bị Hứa Lưu Nguyệt tóm lấy, dưới chân ngáng một cái, làm con sói xám ngã nhào.

Xà Xà gãi gãi đầu, cảm thấy mình ở lại đây quả thực chỉ ngáng đường, liền quay người trở lại bên đống lửa, nhìn chậu gốm đang nung.

Đù má! Mọi người có thấy không? Đây còn là thú nhân cái nữa sao?

Đây thật sự là chuyện thú nhân có thể làm được à? Cô ấy ngáng cho con sói hoang ngã một cú vồ ếch?

Nói một cách bình thường, ngoại trừ những chủng tộc có lực chiến đấu hung hãn, thú nhân so với dã thú thì mưu trí hơn một chút, nhưng tương tự, thể lực và thú tính so với dã thú lại giảm đi.

Nên dù là thú nhân đực đối mặt với dã thú hung dữ cũng có lúc không địch nổi, huống chi là thú nhân cái thể lực và sức bền đều kém xa nam giới, đối mặt với dã thú thì chỉ có nước nằm yên làm mồi.

Nhưng chuyện khiến đạn mạc kinh hãi hơn vẫn đang tiếp diễn.

Hứa Lưu Nguyệt không chỉ ngáng cho sói hoang ngã nhào, cô không thèm giải thích, một phát vặn gãy cổ con sói hoang.

Tinh tuần nhạy bén thu trọn âm thanh "rắc" gãy xương vào.

Hu hu hu hu—— Sau này tôi không bao giờ mắng Hứa Lưu Nguyệt nữa.

Tôi sai rồi tôi sai rồi tôi sai rồi! Giết sói hoang rồi thì không thể giết tôi đâu nhé.

Đồ ngu! Giết một con thì có tác dụng gì? Sói là động vật sống theo đàn, biết đâu chừng lúc nào đó đàn sói sẽ đến tìm Hứa Lưu Nguyệt trả thù đấy.

Trên đạn mạc của Xà Xà, một đám khán giả đều đang khuyên anh mau chóng tránh xa Hứa Lưu Nguyệt một chút, kẻo bị Hứa Lưu Nguyệt vây hãm liên lụy, có điều sự chú ý của Xà Xà lại không nằm trên đạn mạc.

Xà Xà - người xem trực tiếp trận chiến nhẹ nhàng thư thái này tại hiện trường lại tỏ ra bình thản hơn nhiều, anh ngẩng đầu nhìn Hứa Lưu Nguyệt đang kéo con sói hoang đi tới, con sói hoang kéo lê trên thảm cỏ một vết dài.

"Cái này ăn được không?" Rõ ràng, so với nguy hiểm tiềm ẩn từ đàn sói, trong mắt ngốc bạch ngọt như Xà Xà, nó không quan trọng bằng một bữa ăn no.

"Ăn được." Hứa Lưu Nguyệt vừa nói vừa ném con sói hoang xuống đất, rút dao quân dụng, tay nâng dao hạ, lọc xương lột da, gọi là vô cùng dứt khoát.

Nảy sinh đáp án hài lòng, Xà Xà không truy hỏi thêm nữa.

Xưa có Bào Đinh mổ bò, nay có Hứa Lưu Nguyệt mổ sói, thủ pháp của chị này làm tôi nghi ngờ trước đây chị ấy là kẻ cuồng sát người.

Đống lửa đã dần tắt, anh tìm hai khúc gỗ gạt tàn hỏa ra, lấy đồ gốm đã nung xong ra.

Hứa Lưu Nguyệt ghé đầu sang, "Được chưa?"

"Bát được rồi." Xà Xà nhíu mày một cái.

"Ngoại trừ bát, mấy cái còn lại đều thất bại à?" Hứa Lưu Nguyệt tháo một đùi sau của sói ra, ném lên phiến đá.

Hai chiếc cúp mà Hứa Lưu Nguyệt nặn đều bị nứt, hũ gốm Xà Xà làm thì không nứt, nhưng nắp lại nung không thành công.

Xà Xà người theo đuổi sự hoàn hảo rất bất mãn với điều này, một đôi mắt đều biến thành đồng tử dựng, dáng vẻ nhíu mày giống như nhìn thấy cơ giáp phát nổ.

Nhưng cũng chỉ trong một khoảnh khắc, anh đã chấp nhận thực tế.

Nhân viên nghiên cứu khoa học luôn phải đối mặt với thất bại, huống hồ lần này cũng không tính là thất bại, chỉ là không thành công một trăm phần trăm thôi.

"Khá lắm nha, Giáo sư Xà!" Hứa Lưu Nguyệt rõ ràng rất hài lòng, mắt sáng rực lên, bế hũ gốm có phần yêu thích không nỡ rời tay.

Ánh mắt Xà Xà bất chợt rơi trên mặt Hứa Lưu Nguyệt.

Trên mặt cô dính chút vết máu, lấm tấm lấm tấm, không hề nhếch nhác, ngược lại còn thêm chút vẻ đẹp hoang dã.

Sự tán thưởng không hề che giấu trong mắt, giống như thứ anh nung ra không phải là hũ gốm bình thường nhất lại còn không hoàn hảo, mà là cơ giáp có lực chiến đấu đỉnh cao nhất.

Chút không vui trong lòng anh cũng theo sự tán thưởng của Hứa Lưu Nguyệt mà biến mất, lại vô cùng vui vẻ, còn vui hơn cả khi chế tạo ra cơ giáp đỉnh cao nhất.

Khóe miệng nhếch lên, cảm thấy không ổn, lại nén khóe miệng xuống.

"Thử múc nước xem sao đã."

Lời anh còn chưa nói xong, Hứa Lưu Nguyệt đã lấy ra ống tre đựng đầy nước ném cho Xà Xà, sau đó giương mắt nhìn chằm chằm.

Nước lần lượt rót vào trong bát, không rò rỉ, mắt Hứa Lưu Nguyệt sáng lên.

Nước lại rót vào hũ gốm, cũng không rò rỉ.

"Thành rồi!" Hứa Lưu Nguyệt nhảy lên một cái, "Giáo sư Xà, thầy thần thật đấy!"

Quả nhiên, nhân tài cấp cao làm ra đồ vật nhẹ nhàng tiện lợi hơn kẻ dùng sức mạnh cơ bắp như cô nhiều.

Dù là ở tận thế, cũng có dụng cụ do văn minh nhân loại để lại có thể sử dụng, Hứa Lưu Nguyệt chưa đến mức khó khăn phải tự nặn bát gốm bằng tay.

Cô là thật lòng khen ngợi, có cái tay nghề này, Xà Xà thật sự đi đến đâu cũng không lo chết đói.

Xà Xà mím mím môi, đôi mắt lại cong lên theo.

Được rồi, tôi lại có mặt mũi thừa nhận Giáo sư Xà là thầy của tôi rồi.

Thầy ấy cười rồi! Thầy ấy lại cười rồi! Làm một cái hũ gốm là thành tựu gì to tát lắm sao? Thầy ấy chế tạo ra bao nhiêu cơ giáp đỉnh cao cũng chưa từng thấy thầy ấy vui thế này!

Đó là vì cái hũ gốm sao? Rõ ràng là vì Chị Nguyệt của tôi khen thầy ấy đấy, con đực tới khi nào cũng thích được khen ngợi, văn học con đực chính là văn học thú nhỏ.

"Ngày mai tôi lại làm cho cô vài cái nữa, cô có muốn cái gì không?" Xà Xà hỏi.

Hứa Lưu Nguyệt nhìn một cái là nhận ra Xà Xà hơi vui vẻ, "Thầy nặn cho tôi vài cái tách trà đi, còn cả thiết bị chưng cất cũng làm sớm một chút, tôi thật sự không muốn uống nước sống đâu."

Nguồn nước thời tận thế bị ô nhiễm chín mươi chín phần trăm, tìm được nguồn nước sạch đã không dễ dàng, nhưng uống nước đun sôi vẫn là chấp niệm của mỗi người dân Trồng Hoa.

"Còn về cái hũ gốm này, dùng để đựng thịt sói đi."

Hứa Lưu Nguyệt tiếp tục lọc thịt, vừa lọc vừa chê bai.

"Con sói này gầy quá, nhìn xem, khắp người chẳng có bao nhiêu thịt mỡ, không có mỡ rất dễ bị đói."

Xà Xà ngồi bên cạnh, cầm ly, nghe Hứa Lưu Nguyệt cằn nhằn, lại không cảm thấy ồn ào, ngược lại còn có chút yên bình.

Anh lắc lắc đầu, cảm thấy bản thân có chút kỳ lạ.

Đăng nhập